Chương 45: Trộm lấy nửa ngày nhàn rỗi trong cõi đời.
Tiểu trấn tên là gì không quan trọng.
Người trong trấn chỉ biết, nhà cặp vợ chồng già bán trà ở phía đông tiểu trấn có thêm một đứa trẻ.
Là một đứa con trai.
Sinh ra trắng trẻo non n mềm, tên là Đại Tráng, tiếng khóc vang dội vô cùng.
Mà ở sạp trà ngoài tiểu trấn của nhà bọn họ, cũng có thêm một vị khách quen, đó là một thiếu niên, một thanh niên cường tráng, vóc người rất cao.
Khoác một bộ áo đen, dung mạo tuấn tú.
Mỗi khi sáng sớm vừa ra hàng, thiếu niên liền sẽ tới, gọi một ấm trà, ngồi lên bàn một cái, ngồi chính là cả một ngày.
Đến hoàng hôn mới rời đi.
Hơn nữa ra tay hào phóng, từ trước đến nay chưa từng thiếu nợ.
Đối với thiếu niên áo đen này, cặp vợ chồng kia đương nhiên là vô cùng lễ độ, tự nhiên cũng cực kỳ tò mò.
Hơn nữa điều kỳ lạ nhất là, mỗi lần thiếu niên ngồi xuống sạp trà.
Đứa con nhà mình liền không khóc nữa, cả một ngày đều không khóc, thế nhưng hễ cứ đến hoàng hôn thiếu niên rời đi, đứa nhỏ này lại bắt đầu gào khóc thảm thiết.
Trẻ con, từ trước đến nay không nói đạo lý.
Chính là kỳ diệu như vậy, điều này từng khiến cặp vợ chồng già bán trà vô cùng khó hiểu, luôn cảm thấy thiếu niên có duyên với đứa con nhà mình, hẳn là quý nhân.
Cho nên đối với thiếu niên áo đen, lại càng khách khí hơn mấy phần.
Châm nước siêng hơn một chút, thỉnh thoảng còn dâng lên chút bánh ngọt tự nhà làm.
Chỉ là thiếu niên tính tình lạnh nhạt, dường như cũng không thích giao lưu với người khác.
Vừa cao ngạo lại lạnh lùng.
Ngày hôm nay, sáng sớm.
Tia nắng đầu tiên vừa mới rọi xuống, sạp trà nhỏ liền bận rộn hẳn lên, lão hán bận rộn nhóm lửa đun trà, chẻ củi múc nước, dựng lên cái sạp.
Mà người phụ nữ thọt chân kia thì cõng Đại Tráng trên lưng, vừa lau bàn ghế, vừa lắc lư tấm lưng, dỗ dành đứa nhỏ đang oa oa khóc lớn.
"Đại Tráng ngoan, không khóc nữa nhé, không khóc nữa nhé."
Thế nhưng đứa nhỏ dường như không thèm nể nang, kéo cổ họng gào khóc.
"Oa oa oa!"
Mà người phụ nữ lớn tuổi dường như cũng đã quen, vẫn đang bận rộn, chỉ là ánh mắt vô tình hay cố ý lại nhìn về hướng đầu thôn phía đông.
Cho đến khi gió thổi lên.
Vạt áo đen kia xuất hiện trong tầm mắt, lúc này mới lộ ra một tia vui sướng không kịp che giấu.
Giang Tiên bước theo ngọn gió, không nhanh không chậm đi đến trước sạp trà, vẫn ngồi ở vị trí ngày thường.
Nơi này là tán cây dâu tằm rậm rạp nhất.
Rất ít khi bị ánh nắng chiếu tới.
Mùa hè ngồi ở nơi này, uống một chén trà mát, tự nhiên là thoải mái không nói nên lời.
Giang Tiên ngồi xuống nhưng không nói gì, Đại Tráng sau lưng người phụ nữ không hiểu sao lại nín khóc, trở nên ngoan ngoãn, vội vã đi tới bên cạnh Giang Tiên, cười hì hì nói:
"Ngài đến rồi."
"Ừ."
"Hôm nay vẫn như cũ chứ?"
Giang Tiên cũng gật đầu.
"Ừ."
Người phụ nữ lớn tiếng gọi chồng mình: "Lão già, vẫn như cũ."
"Biết rồi, tới ngay đây."
Lúc lão hán pha trà, người phụ nữ chủ động trò chuyện vài câu với Giang Tiên, vui vẻ nói: "Nói ra cũng lạ, ngài vừa tới, Đại Tráng nhà ta liền không khóc nữa, lần nào cũng vậy, có duyên với ngài quá chừng."
Vừa nói còn không quên nghiêng người sang một bên, để lộ cái đầu của đứa nhỏ sau lưng ra.
Những lời quen thuộc này đương nhiên không phải lần đầu tiên Giang Tiên nghe thấy.
Hơi nhướng mày.
Bốn mắt nhìn nhau với đứa trẻ nọ, đứa bé trai nhỏ có đôi mắt to, cái miệng nhỏ nhắn đang há hốc, khua khoắng đôi tay bụ bẫm.
Phát ra tiếng ê a ê a.
Giang Tiên vẫn nghe không hiểu, thế nhưng lại mỉm cười nhạt, cho đứa trẻ một tia dịu dàng độc nhất.
Được một lúc.
Lão hán bưng trà lên, tiện thể bày ra một đĩa hạt dưa, cũng cười hì hì nói:
"Tiểu Giang huynh đệ, trà của ngài đây, hạt dưa này, không tính tiền của ngài đâu."
Giang Tiên khẽ nhíu mày.
Cũng không từ chối, thốt lên một câu.
"Cảm ơn."
Khách sáng sớm thưa thớt, tự nhiên không có việc làm ăn, công việc chuẩn bị đã xong, người phụ nữ đang đùa giỡn với đứa nhỏ, ánh mắt và gương mặt tràn đầy vẻ yêu thích, chốc chốc lại nâng nó lên cao, chốc chốc lại dùng đầu đỉnh đỉnh cái bụng nhỏ của tiểu gia hỏa.
Mỗi những lúc như thế, tiểu gia hỏa đều cười khanh khách không ngừng.
Có thể nhìn ra, người phụ nữ thực sự rất thích đứa trẻ này, coi nó như con ruột mà nuôi dưỡng.
Giang Tiên nhấm nháp trà, khóe mắt liếc qua nơi đó, tự nhiên cũng lộ ra một nụ cười nhạt.
Mẫu từ tử hiếu, ấm áp và hòa thuận.
Y đang nghĩ.
Kiếp này cũng phải sinh một đứa con với nàng, cũng trải qua những ngày tháng của một gia đình sơn dã bình thường thế này.
Nói thế nào nhỉ?
Nguyện làm uyên ương không làm tiên, đắc thành tỷ mục hà từ tử.
Khói lửa nhân gian không chỉ có thể xoa dịu lòng người phàm, mà còn có thể xoa dịu nỗi sầu của thần tiên.
"Rất tốt."
Lão hán kết thúc sự bận rộn của mình, không biết từ lúc nào cũng đi tới bên cạnh Giang Tiên, dùng chiếc khăn tay đã giặt đến phác trắng lau đôi tay của mình, cũng nhìn về hướng vợ và con mình, không đầu không đuôi nói một câu:
"Thằng bé Tráng Tráng này nha, là nhặt được đấy."
Giang Tiên hơi nhướng mày, phát ra một tiếng "Ừ?".
Y đương nhiên biết đứa trẻ là bọn họ nhặt được, chỉ là không hiểu lão hán tại sao lại nói với mình điều này?
Lão hán cười thật thà, mang theo khẩu âm đậm đặc của nhà quê.
"Lão bà nhà ta lúc trẻ mắc một trận bạo bệnh, sau đó chân liền thọt, lang trung nói cái gì tôi cũng không hiểu, tóm lại chính là để lại tật xấu, cũng không thể sinh đẻ nữa."
"Bà ấy vẫn luôn muốn có một đứa con, ngày ngày cầu thần bái Phật, thần tiên phật thánh quanh đây chúng ta đều bái qua hết rồi, ngài nói có khéo không, ông trời lại thật sự đưa tới một đứa, ngài xem bà ấy vui biết bao kìa, trước kia làm gì thấy bà ấy cười bao giờ."
Giang Tiên nhấc chén nhấp một ngụm trà, khẽ nói:
"Chúc mừng."
"Ha ha ha, cảm ơn, cảm ơn." Lão hán cười xòa, nụ cười càng thêm chân chất, nói:
"Nhưng mà đứa bé này, cũng có duyên với ngài lắm đấy."
Hôm nay có lẽ tâm trạng Giang Tiên không tệ, hiếm hoi lắm mới có hứng thú, liền trò chuyện việc nhà với lão hán, nói thêm vài câu, cười hỏi:
"Ồ, nói thế nào?"
Lão hán ngồi xuống, mặt mày hớn hở nói: "Ngài xem nhé, ngày thứ hai đứa bé tới, ngài cũng tới, hơn nữa thằng nhóc này hay khóc, ai dỗ cũng không nín, cứ hễ ngài tới là nó liền không khóc nữa, ngài nói có kỳ lạ hay không..."
Lại là cái lý do quen thuộc ấy, y hệt như lời của người phụ nữ.
Giang Tiên tự nhiên lẳng lặng lắng nghe, đôi mắt hơi nheo lại, nói ra cũng thật kỳ lạ, tiểu gia hỏa này cứ nhìn thấy y là quả nhiên không khóc nữa.
Bắt phải nói ra một đạo lý, Giang Tiên thật sự không nói nổi.
Đây cũng là lý do vì sao y chọn ở lại tiểu trấn.
Tu hành.
Lúc nào cũng có thể tu, ở đâu cũng có thể tu, ở lại tiểu trấn cũng vậy thôi, quan trọng nhất là y cũng muốn nhìn đứa trẻ này, lớn lên thêm một chút.
Chỉ thế mà thôi.
Người phụ nữ và lão hán cũng không ngốc.
Sự trùng hợp như vậy bọn họ cũng có vài phỏng đoán, cộng thêm việc Giang Tiên quá mức thần bí, trong đó nhất định có liên quan, thế nhưng bọn họ lại chẳng bận tâm.
Tóm lại Giang Tiên không có ác ý là được, đứa trẻ có liên quan đến ngài ấy hay không, ai mà thèm quan tâm chứ?
Cho nên đều ngầm hiểu lẫn nhau, mặc định đây chính là duyên phận.
Giang Tiên cũng vậy.
"Chủ quán, một bát trà!"
"Được rồi!" Lão hán đứng dậy chào hỏi, nói với Giang Tiên: "Tôi đi bận việc đây, có cần gì ngài cứ gọi."
Giang Tiên khẽ gật đầu.
"Được."
Buổi trưa không giống sáng sớm, tiểu trấn bận rộn tấp nập, người qua kẻ lại dập dìu, khách uống trà người đi rồi người tới.
Vẫn ổn.
Giang Tiên ngồi tĩnh lặng, nhắm mắt dưỡng thần.
Ánh sáng xuyên qua khe hở giữa những chiếc lá rọi xuống, vương vãi trên khuôn mặt Giang Tiên, lúc gió thổi qua, lá cây lay động, những đốm sáng cũng chuyển động theo.
Đan xen thành những mảnh loang lổ.
Giang Tiên luôn thỉnh thoảng nhếch khóe miệng lên, lẩm bẩm một câu.
"Trộm lấy nửa ngày nhàn rỗi trong cõi đời, nhân gian có vị là thanh hoan —"