Toàn trường tĩnh lặng suốt hai nhịp thở.
"Hừ! Theo quy củ?"
Hoắc Liệt lại mở miệng, trước tiên cười lạnh một tiếng, sau đó lặp lại ba chữ kia.
"Ba chữ, xóa sạch mấy ngàn sinh mạng, thật đúng là hảo quan viên, hảo quy củ a!
Về sau ta đi tra xét lai lịch của tên chủ sự kia, gã là chính ngũ phẩm.
Làm quan trong kinh thành bảy năm, chưa từng bước chân ra khỏi kinh thành dù chỉ nửa bước.
Gã chưa từng thấy mùa đông ở Hàn Vân Quan, chưa từng nghe thấy tiếng tù và của người Hung Cốt, chưa từng thấy dáng vẻ của một người lính sau khi bị chém đứt chân vẫn cố bò về phía trước.
Thứ tiếp cận chiến trường gần nhất mà gã từng thấy, chính là những địa danh trên công văn của Binh bộ.
Thế nhưng gã chỉ dùng một câu nói, đã biến cả xấp danh sách trận vong dày cộp trong tay ta thành một đống giấy vụn không đáng được nhận tiền tuất."
Giọng nói của Hoắc Liệt đột ngột ngưng bặt, ngay sau đó nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
Khi mở mắt ra lần nữa, hốc mắt hắn đỏ hoe, không có nước mắt, chỉ có những tia máu như muốn thiêu đốt thiêu khô cả tròng trắng.
"Trong xấp danh sách ấy, có một người, đã đi theo ta sáu năm."
Giọng nói của hắn bỗng nhiên trở nên phiêu hốt, thanh âm run rẩy: "Hắn là thân binh của ta, từ năm mười sáu tuổi đã đi theo ta, đi theo mãi cho đến năm hai mươi hai tuổi.
Chưa từng kêu khổ, chưa từng than mệt.
Khi hết lương thực, hắn nhường bát cháo loãng cuối cùng cho ta, còn bản thân thì gặm chiếc bánh ngô hấp cứng đến ê răng.
Khi đi ngủ, hắn co ro nằm ở nơi đầu gió ngoài cùng, nói: Tướng quân, người ngủ bên trong đi, thuộc hạ chịu rét giỏi.
Khi đánh trận, hắn vĩnh viễn xông lên trước mặt ta, dùng thân thể đỡ thay ta những mũi tên hiểm hóc chí mạng..."
"... Ngày hắn chết, ba ngàn kỵ binh người Hung Cốt lẻn vào.
Ta bảo hắn giữ ở sườn trái, hắn giữ.
Giữ tới cuối cùng, khi ta quay đầu lại, trông thấy hắn dựa lưng vào bức tường đổ nát, lồng ngực thủng một lỗ lớn, ruột từ kẽ hở của mảnh giáp lòi ra ngoài, rũ xuống tận đầu gối.
Trong tay hắn vẫn nắm chặt đao, trên đao dính đầy máu tươi, trên người có ba mươi chín vết chém, trước ngực sau lưng đều có, không có lấy một vết thương nào quay về hướng ngược lại, hắn cho đến chết cũng không hề lùi lại nửa bước."
Giọng nói run rẩy của Hoắc Liệt càng lúc càng rõ ràng, nếu lắng nghe kỹ, còn có thể nghe thấy tiếng nghẹn ngào cực kỳ nhỏ.
"Ta quỳ sụp xuống ôm lấy hắn, đôi môi hắn vẫn còn mấp máy.
Ta áp tai lại gần, lời hắn nói không phải là đau quá, không phải là cứu con với.
Hắn nói, tướng quân, u của con không biết chữ, nếu người tiện, sai người nhắn giúp con một lời, cứ nói con vẫn ở biên quan, mọi thứ đều tốt.
Tuyệt... tuyệt đối đừng để bà cụ phải chịu nỗi đau kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh."
Nói tới đây, Hoắc Liệt đột ngột ngẩng đầu, tơ máu trong mắt nứt toác ra như mạng nhện, giọng nói gầm lên từ sâu thẳm lồng ngực, xé toạc cuống họng, gần như rớm máu.
"Một hán tử huyết chiến với người Hung Cốt, trúng ba mươi chín đao, lồng ngực và bụng bị đâm xuyên thủng toang hoác, cho tới chết cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt, trước lúc lâm chung, ý nghĩ duy nhất chỉ là không để mẹ già lo lắng.
Một người như thế, theo quy củ của triều đình, theo quy củ của tên chủ sự ngũ phẩm chỉ biết lật sổ sách, đến tuyết nơi biên quan cũng chưa từng nhìn thấy kia, thế mà lại không xứng nhận lấy một chút xíu tiền tuất!"
"Còn về những kẻ tàn phế nơi sa trường thì lại càng thê thảm, cuộc sống trải qua còn chẳng bằng ăn mày.
Nếu không nhờ Hứa tổng binh bọn họ xót thương, rất nhiều người căn bản không sống nổi tới ngày hôm nay."
Vừa nói, hắn vừa thúc ngựa tiến lên một bước, móng ngựa nện mạnh xuống mặt đất làm cát bụi tung tóe.
Mũi đao từ hướng thẳng biến thành dựng đứng lên trời, rồi lại đột ngột hạ xuống, chỉ thẳng vào giữa mày Phàn doanh tướng, không lệch nửa phân, từng câu từng chữ nói: "Phàn doanh tướng, ngươi nói món nợ của Hứa tổng binh và Biện tham tướng tự có triều đình đi tính.
Vậy ta hỏi ngươi, những người lính không được triều đình cấp một đồng tiền tuất, chết nơi biên quan đến cái tên cũng không ai nhớ tới!
Những lão binh bị chém đứt chân, chặt đứt tay, sống sót trở về quê hương nhưng đến một miếng cơm nóng cũng không có mà ăn, cuối cùng chỉ có thể dựa vào bạc mà Hứa tổng binh lén lút chu cấp mới sống qua ngày!
Những vong hồn đã đỡ đao thay các ngươi, những vị tướng quân ngồi trong thành Hôi Sơn này, đã lấp hố, đã đổ cạn máu, cuối cùng đến một tấm bia mộ cũng không có... Món nợ của bọn họ, ai đến tính?!"
"Ngươi có thể tính sao? Hay là những kẻ đứng sau lưng ngươi có thể tính?
Dẫu cho có thể tính chuyện hiện tại, vậy chuyện trong quá khứ thì sao? Món nợ của những huynh đệ đã chết thì sao?"
Dừng một chút, hít sâu một hơi, hai mắt đỏ ngầu gầm lên dữ dội: "Nói cho ta biết, ai đến tính! Tính thế nào?!"
"Không hổ là lão du kích quanh năm chinh chiến sa trường!"
Phàn doanh tướng nhìn Hoắc Liệt khí thế đã leo lên tới đỉnh điểm, biết rõ trận đọ sức công tâm lần này là mình đã thua.
Trong lúc cảm khái, gã cũng rút thanh thiết kiếm của mình ra, giơ cao lên trời: "Tất cả nghe lệnh..."
Lời còn chưa dứt, trong trận hình sáu ngàn người phía sau gã liền phát ra một chuỗi âm thanh lách cách chỉnh tề của giáp phiến va chạm, tựa như một ngọn sóng lúa mạch bằng sắt thép vừa lật mình trong gió.
Kỵ binh hàng đầu cúi thấp người, kẹp chặt bụng ngựa, nắm chặt trường thương, hai mắt hung hãn như hổ lang.
Cung thủ hàng sau kéo căng dây cung, hơi thở màu trắng phì ra từ lỗ mũi ngựa ngưng tụ thành một làn sương mỏng.
Ánh mắt của Phàn doanh tướng vượt qua Hoắc Liệt, quét qua hơn tám trăm người sau lưng hắn, rồi lại rơi về trên khuôn mặt Hoắc Liệt.
"Hoắc du kích, ngươi nói rất hay.
Bản tướng quân thừa nhận, ngươi nói đúng.
Tiền tuất của đám binh sĩ kia, triều đình xác thực chưa cho đủ.
Tên chủ sự kia, cùng với những kẻ đứng sau lưng gã, cũng xác thực là một lũ khốn nạn."
Dừng một chút, mũi kiếm khẽ hạ thấp nửa phân: "Thế nhưng thì đã sao?
Hôm nay ngươi dùng những lời này khiến hơn sáu ngàn người sau lưng bản tướng quân dao động trong một khoảnh khắc, nhưng cũng chỉ là dao động trong một khoảnh khắc mà thôi.
Ngày mai bọn họ vẫn phải ăn lương của triều đình, nhận hướng của triều đình, mặc giáp của triều đình.
Bọn họ có thể đồng tình với binh lính của ngươi, nhưng bọn họ sẽ không vì những lời kia của ngươi mà buông cây thương trong tay xuống, quay đầu đi theo ngươi."
"Biết vì sao không?"
Giọng nói của Phàn doanh tướng đột ngột vút cao, mang theo một sự quyết tuyệt chặt đứt tất cả: "Bởi vì bọn họ là quân nhân!
Quân nhân có thể không đồng tình với quân lệnh, nhưng không thể không chấp hành.
Đây là thiết luật từ khi lập quốc Đại Ninh đến nay.
Ngươi Hoắc Liệt nếu muốn lật đổ thiết luật này, được thôi, đánh thắng bản tướng quân rồi hẵng nói!
Đao kiếm không có đạo lý để giảng giải, chỉ có thắng bại mới định được đúng sai... Xông lên chém giết!"
Hai chữ cuối cùng như một tiếng sét đánh ngang tai, gầm vang từ trong lồng ngực Phàn doanh tướng.
Hai tên kỳ thủ bên cạnh gã đồng thời giương cao hiệu kỳ, góc cờ xé rách không khí phát ra một tiếng "bốp" giòn giã.
Mặt cờ màu đỏ sẫm phấp phới tung bay trong bụi khói, trận hình phía sau gần như cùng một khoảnh khắc chuyển động.
Kỵ binh hàng đầu hơi nghiêng người về phía trước, đầu gối kẹp chặt bụng ngựa, tay trái ghì cương, tay phải cầm thương, cán thương kẹp dưới nách, thúc ngựa lao thẳng lên phía trước.
Mũi thương nhấp nhô lên xuống theo từng nhịp xóc nảy của chiến mã, tựa như từng đợt sóng sắt cuồn cuộn.
Hàng thứ hai theo sát phía sau, khoảng cách vừa vặn bằng một thân ngựa, không chen chúc cũng không tan rã.
Hàng thứ ba, hàng thứ tư... Vó sắt của sáu ngàn thớt chiến mã từ đứng yên chuyển sang cất bước, từ bước nhỏ chuyển sang chạy chậm phi nhanh, chỉ mất vỏn vẹn hai nhịp thở.
Móng ngựa nện xuống mặt đất rải sỏi, ban đầu là những tiếng lạch cạch vụn vặt, rất nhanh sau đó hội tụ thành một tràng âm thanh thùng thình trầm đục.
Sóng âm từ trước quân trận khuếch tán ra bốn phương tám hướng, chấn động khiến những viên sỏi vụn trên mặt đất nảy bắn lên rồi lại rơi xuống, sau đó lại bị đợt móng ngựa tiếp theo chấn nảy lên.
Bụi khói nổ bùng từ dưới móng ngựa, ban đầu chỉ là một lớp mỏng manh lăn tăn sát mặt đất.
Theo tốc độ tăng dần, bụi đất bị cuốn tung lên nửa không trung tựa như một dòng sông màu vàng đất, từ đáy quân trận cuộn trào chảy xiết về phía trước.
Kỵ binh hàng sau bị bụi đất do hàng trước dấy lên bao phủ, toàn bộ bóng người biến thành những đường nét mơ hồ.
Sáu ngàn kỵ binh duy trì trận hình, như một bức tường sắt bị đẩy đi về phía trước, nghiền ép về hướng hơn tám trăm người của Hoắc Liệt.