Bên trong đại doanh phòng tuyến, Trương Xích Nguyên cùng mọi người tề tụ một chỗ, đồng loạt nhìn về phía vị trí đầu thủ tọa của Lý Huyền Thương.
"Hầu gia, thảo nguyên khinh người quá đáng, gây ra vô số mối ác nghiệp, chúng ta tuyệt đối không thể để bọn chúng muốn làm gì thì làm."
Thực lực nhân tộc hiện tại tăng mạnh, hoàn toàn không hề sợ hãi thảo nguyên, tất cả mọi người quyết tâm phải cho người thảo nguyên một bài học nhớ đời.
"Hầu gia, xin hạ lệnh xuất binh đi!"
"Hầu gia, ta nguyện làm tiên phong, nghênh chiến thảo nguyên."
"Hầu gia, hãy bắt thảo nguyên trả bằng máu, phải trả cái giá thật đắt."
"..."
Mọi người quần tình sục sôi, liên tục thỉnh cầu xuất binh.
Lý Huyền Thương khẽ giơ tay, đại điện đang ồn ào lập tức im phăng phắc.
"Điều động một nửa nhân mã đi theo ta xuất chinh, nghênh chiến thảo nguyên, Trương tiền bối ở lại trấn thủ phòng tuyến."
Lý Huyền Thương xác nhận tà ma và vực sâu trong chốc lát sẽ không phát động tiến công, phải tốc chiến tốc thắng, nhanh chóng giải quyết người thảo nguyên.
Đại quân nhanh chóng xuất phát, khí thế hừng hực, thu hút sự chú ý của vô số thế lực.
"Thảo nguyên đang làm cái trò gì vậy? Tại sao lại tiến công nhân tộc vào lúc này?"
"Nhân tộc đang chống đỡ vực sâu, thảo nguyên lại đi đánh nhân tộc lúc này, thật là vô lý hết sức."
"Người thảo nguyên điên rồi sao?"
"..."
Các phương thế lực đều tràn ngập oán hận với thảo nguyên.
Nhân tộc đang giao chiến với vực sâu, không thể phân tâm.
Hành động này của thảo nguyên khiến nhân tộc phải phân làm hai đường, dẫn đến phòng tuyến trống rỗng.
Nếu vực sâu nhân cơ hội phát động tiến công, dẫn đến phòng tuyến nhân tộc sụp đổ, thảo nguyên muôn chết cũng khó chối từ tội lỗi.
Đại quân nhân tộc tranh thủ thời gian lên đường, chẳng mấy chốc đã chạm trán với chủ lực thảo nguyên tại một vùng hoang nguyên.
"Giết qua đó, nghiền nát bọn chúng."
Thiết kỵ thảo nguyên xung phong lao đến, không hề có ý định giao lưu nửa lời.
"Ầm, ầm ầm..."
Thiên quân vạn mã lao tới, khói bụi cuồn cuộn, giẫm đạp non sông.
"Giết sạch bọn chúng."
Phía nhân tộc sát khí đằng đằng, hai mắt đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi lao lên chém giết.
"Phốc!"
"A!"
"Ức!"
"..."
Đao quang kiếm ảnh qua lại chém giết, thây phơi khắp nơi, từng người liên tục ngã xuống vũng máu.
"Tất cả cùng ra tay đi."
Lý Huyền Thương ra lệnh một tiếng, Đoan Mộc Thanh Tùng và những cường giả Pháp Thân cảnh khác cũng nhanh chóng ra tay.
"Ầm!"
Pháp Thân cảnh ra tay hủy thiên diệt địa, tùy ý đánh ra một đòn cũng khiến vô số đại quân thảo nguyên tro bay khói diệt.
"Chém tận giết tuyệt, không để lại một mảnh giáp."
Nhân tộc hận ý ngập trời, muốn tàn sát sạch sẽ người thảo nguyên.
"Chư vị, xin hãy ra tay nhanh chóng."
Trong đại quân thảo nguyên, chủ tướng cầm quân Lang Khiếu Thiên lên tiếng thỉnh cầu mấy sinh linh đang tỏa ra khí tức vực sâu.
"Ra tay đi!"
Một trong số đó là lão nhân khuôn mặt khô khòm, ánh mắt âm trầm cất giọng khàn khàn, bảy người đồng loạt đứng dậy.
Theo sự giải thể của thượng giới, vực sâu xâm lấn, trật tự trước kia sớm đã sụp đổ.
Đoan Mộc Thanh Tùng và những người khác hoàn toàn có thể vô tình vô nghĩa tàn sát đại quân thảo nguyên.
"Người thảo nguyên đang làm gì vậy? Lẽ nào bọn chúng chỉ muốn chọc giận nhân tộc, để rồi chuốc lấy kết quả toàn quân bị tiêu diệt sao?"
Các phương thế lực nhìn chiến trường nghiêng hẳn về một phía, hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Hành động của người thảo nguyên chỗ nào cũng lộ vẻ quỷ dị, khiến bọn họ nhìn không thấu.
"Ầm!"
Bất thình lình, gió mây biến sắc, trời đất lập tức tối sầm lại, tầng trời giống như bị một tấm vải đen khổng lồ che lấp.
Ngay sau đó, bảy luồng khí tức chấn động thiên địa bỗng nhiên bùng nổ, uy áp vạn cổ.
"Không ổn, là Pháp Thân cảnh."
Mọi người cảm nhận được khí tức đáng sợ của Pháp Thân cảnh, gan ruột như muốn nứt ra.
"Không đúng, đây là khí tức của vực sâu, bọn chúng là ma vật vực sâu."
Tiếng kinh hãi vang lên liên hồi, vô số sinh linh trợn tròn hai mắt, ngón tay run rẩy chỉ thẳng lên ma vật vực sâu trên cao.
"Đáng chết, thảo nguyên đã phản bội rồi."
"Lẽ nào thảo nguyên đã thất thủ rồi sao?"
"Lần này phải làm sao đây?"
"..."
Mọi người hoảng sợ vạn phần, như rơi xuống hầm băng, toàn thân rét lạnh.
Cương vực thảo nguyên vô cùng mênh mông, bọn chúng phản bội Thiên Hoang đại lục, sẽ mang đến hậu quả không thể gánh chịu nổi.
Cứ nghĩ đến cảnh thảo nguyên bị hiến tế, mọi người lại da đầu tê dại, tâm thần run rẩy.
"A..."
Đại quân nhân tộc dưới ma uy run lẩy bẩy, thần hồn như muốn nứt ra.
Không sinh nổi ý định phản kháng, chỉ muốn quỳ rạp xuống đất, thần phục dưới ma uy.
"Mọi người cẩn thận."
Đoan Mộc Thanh Tùng và những cường giả Pháp Thân cảnh đều cảm thấy áp lực vô biên, sắc mặt ngưng trọng, toàn lực đề phòng.
"Chết!"
Âm Ly lão nhân lạnh lùng cất giọng, hàn ý vô biên càn quét chiến trường, Đoan Mộc Thanh Tùng và những người khác như rơi xuống hầm băng, chân nguyên và thần hồn trong cơ thể giống như bị đóng băng lại.
Suy nghĩ vẫn đang vận hành, nhưng cơ thể lại không nghe theo sự sai khiến, tựa như từng bức tượng điêu khắc.
"Rắc!"
Âm Ly lão nhân vươn bàn tay lớn ra, muốn bóp chết tất cả mọi người.
"Chuyện gì thế? Tại sao cường giả nhân tộc lại đứng im bất động?"
Cường giả các bên theo dõi trận chiến nhìn thấy cảnh này, bàn tán xôn xao, không hiểu tại sao nhân tộc không phản kháng.
"Không đúng, không phải bọn họ không muốn động, mà là không thể động đậy."
Một số kẻ tu vi thâm sâu phát hiện ra manh mối, lập tức lạnh toát mồ hôi hột.
Có thể khiến mấy vị cường giả Pháp Thân cảnh đứng im bất động, khó mà tưởng tượng được kẻ ra tay cường đại đến mức nào.
Bàn tay lớn che khuất bầu trời, chộp về phía Đoan Mộc Thanh Tùng và những người khác.
"Động đậy đi, mau động đậy cho ta!"
Đoan Mộc Thanh Tùng mấy người cảm nhận được cái chết đang kề cận, trong lòng gào thét điên cuồng, dốc sức phản kháng, nhưng cơ thể chung quy vẫn không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay lớn giáng xuống.
"Rắc!"
Vào thời khắc nguy cấp, một đạo lôi đình màu đỏ thẫm bỗng vang lên, từ chín tầng mây rơi xuống, giáng thẳng lên bàn tay lớn.
"Phốc xẹt!"
Lôi đình vô kiên bất tồi, bàn tay lớn lập tức rách da thịt, vết thương cháy đen một mảng, còn có tia điện nhảy múa.
Bàn tay lớn bị đánh lùi, Âm Ly lão nhân cúi mắt nhìn lòng bàn tay, vết thương vẫn đang rỉ máu không ngừng.
Mấy người đứng cạnh Âm Ly lão nhân nhìn sang bàn tay của hắn, biến sắc kinh hãi.
Âm Ly lão nhân đường đường là Pháp Thân cảnh hậu kỳ, sao có thể bị người khác đả thương.
Dựa theo tin tức thu được, cường giả mạnh nhất nhân tộc là Lý Huyền Thương cũng chỉ là Pháp Thân cảnh trung kỳ, nhân tộc sao có thể có người gây ra thương tổn cho Âm Ly lão nhân cơ chứ.
"Pháp Thân cảnh... hậu kỳ..."
Âm Ly lão nhân phóng tầm mắt nhìn về phía trước, ánh mắt âm trầm chằm chằm nhìn Lý Huyền Thương đang chậm rãi hiện thân.
"Cái gì? Hắn là Pháp Thân cảnh hậu kỳ."
Nghe lời nói của Âm Ly lão nhân, mấy đại cường giả bên cạnh hắn hoảng sợ đến tột độ, ánh mắt kinh hãi nhìn sang Lý Huyền Thương.
Lý Huyền Thương xuất hiện trên chiến trường, Đoan Mộc Thanh Tùng và những người khác lập tức khôi phục hành động, cảm giác áp bách nghẹt thở biến mất, đại quân nhân tộc cũng trở lại bình thường.
"Tộc ta có Võ An Hầu, không ai có thể khi dễ."
"Ma vật vực sâu thì thế nào? Hầu gia sẽ nghiền nát bọn chúng."
"Hầu gia thiên hạ vô địch, không sợ hãi bất kỳ kẻ địch nào."
"..."
Mọi người nhìn về phía Lý Huyền Thương, trong mắt tràn ngập vẻ cuồng nhiệt, tựa như hắn chính là một vị thần linh.
"Hầu gia, kẻ này phi phàm bất phàm, ngài ngàn vạn lần phải cẩn thận."
Đoan Mộc Thanh Tùng mấy người đi đến bên cạnh Lý Huyền Thương, nghiêm túc nhắc nhở.
Âm Ly lai nhân chỉ ra tay một chút đã khiến bọn họ rơi vào tuyệt cảnh, thực lực bực này tuyệt đối không phải Pháp Thân cảnh trung kỳ có thể sở hữu, rất có thể là một vị cường giả Pháp Thân cảnh hậu kỳ.
Lý Huyền Thương tuy mạnh, nhưng chỉ là Pháp Thân cảnh trung kỳ, nghênh chiến Âm Ly lão nhân, lành ít dữ nhiều.
Ánh mắt sắc bén của Lý Huyền Thương quét qua Âm Ly lão nhân và những kẻ khác, lúc này mới chợt hiểu ra.
Thảo nguyên phản bội Thiên Hoang đại lục, đột ngột tiến công nhân tộc, chính là để dẫn dụ hắn và cường giả nhân tộc đến đây, nhằm một mẻ hốt gọn.
Bọn chúng xuất động một vị Pháp Thân cảnh hậu kỳ, vạn vô nhất thất, đủ sức tóm gọn Lý Huyền Thương và nhân tộc.
Nhưng bọn chúng tính toán ngàn vạn lần, lại đánh giá thấp thực lực của Lý Huyền Thương, khiến kế hoạch xảy ra biến cố.