Trương Huyền Dương cùng ba người vây Lý Huyền Thương vào chính giữa, ánh mắt khóa chặt lấy hắn.
"Thân thể thật đáng sợ."
Mấy vị cường giả ánh mắt ngưng tụ, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi.
Nhục thân của Lý Huyền Thương quá mức khủng bố, một kích toàn lực đánh lén của Trương Huyền Dương cũng không thể trọng thương nổi hắn.
"Tình báo của các ngươi xuất hiện sai lầm nghiêm trọng."
Hắc bào đao khách lạnh lùng nhìn sang Trương Huyền Dương, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Nếu không phải bọn họ đủ cẩn trọng, trận ám sát từ mấy ngày trước đã sớm đại bại vong rồi.
"Nói nhiều vô ích, trước tiên giải quyết hắn đã!"
Trương Huyền Dương cũng biết đây là trách nhiệm bên phía bọn họ, nhưng hiện tại rõ ràng không phải lúc để truy cứu chuyện đó.
Lý Huyền Thương khủng bố nhường này, tuyệt đối không thể thả hổ về rừng.
"Ầm ầm!"
Đột nhiên, hơn một trăm đạo cột sáng xung quanh phóng thẳng lên tận mây xanh, tụ hội lại một điểm trên chín tầng mây, hình thành một tầng kết giới màu xanh lam bao trùm toàn bộ chiến trường.
"Không ổn, là trận pháp, chúng ta trúng kế rồi."
Tiếng kinh hô vang lên liên hồi, mọi người bị trận pháp bao trùm, lành ít dữ nhiều.
"Giết!"
Đột nhiên, người của Đệ ngũ quân đoàn quay đầu giáo, ra tay đánh lén Thủ Dạ Nhân.
"Các ngươi đang làm gì vậy?"
Chiến trường đột ngột biến đổi, Thủ Dạ Nhân không kịp trở tay, mặt đầy kinh hãi.
"Không đúng, bọn chúng phản bội rồi, mau giết bọn chúng."
"Đáng chết, bọn chúng đã phản bội thần chúa, không thể tha thứ."
"Giết sạch đám phản đồ này."
"..."
Thủ Dạ Nhân rất nhanh đã phản ứng lại, binh lính Đệ ngũ quân đoàn đã phản bội thần triều.
"Vút, vút vút..."
Kết giới trên không trung rủ xuống ức vạn đạo thần quang màu xanh lam, tốc độ nhanh đến cực hạn, bao phủ toàn bộ chiến trường.
"Phụt!"
"A!"
"Ức!"
"..."
Thần quang trong nháy mắt xuyên thủng thân thể Thủ Dạ Nhân, khí tức thâm uyên càn quấy trong cơ thể mọi người, tàn phá ngũ tạng lục phủ của bọn họ.
"Giết sạch không tha, không chừa một mảnh giáp."
"Giết sạch lũ sai vặt của tên ngụy đế kia."
"Bắt trọn ổ đám ưng khuyển triều đình này."
"..."
Người của Nghịch thần giáo phối hợp với binh lính Đệ ngũ quân đoàn, toàn lực vây tiễu Thủ Dạ Nhân.
"Binh!"
Một phía khác, Lý Huyền Thương lấy một địch ba, hoàn toàn rơi vào thế hạ phong.
Ba vị cường giả đều ở Pháp thân cảnh trung kỳ, cường hoành tuyệt luân.
Lý Huyền Thương dựa vào nhục thân khủng bố cùng sức mạnh vô địch thiên hạ, kịch chiến với ba vị cường giả.
Mặc dù bị áp chế, Lý Huyền Thương vẫn có thể chống đỡ, ba người không cách nào triệt để đánh bại hắn.
Cục diện giằng co, Lý Huyền Thương không chút nóng vội, chỉ cần kéo dài được trận chiến, hắn nắm chắc có thể tiêu hao đến chết ba kẻ này.
"Ầm, ầm ầm..."
Kết giới thần quang đại thịnh, sức mạnh khó lòng chống đỡ từ trên trời giáng xuống, áp chế Thủ Dạ Nhân trên chiến trường.
"Đây là mai phục của kẻ địch, mau tìm cách phá vây."
Thủ Dạ Nhân rơi vào tuyệt cảnh, phương tấc đại loạn, muốn phá vây trốn chạy.
"Giết!"
Ba đạo pháp tướng lớn ngàn thước lao vào chiến trường, bắt đầu tàn sát Thủ Dạ Nhân.
"Xong rồi, không đi được nữa."
Ba vị Pháp thân cảnh ra tay, sự tuyệt vọng lan tràn như thủy triều, Thủ Dạ Nhân tâm đã chết lặng.
"A..."
Dưới sự tàn sát của ba vị Pháp thân cảnh, Thủ Dạ Nhân thương vong vô số, không có nửa điểm sức chống trả.
Lý Huyền Thương mắt muốn nứt ra, lại lực bất tòng tâm.
Hắn bị ba vị cường giả vây công, bản thân ốc không mang nổi mình ốc, không thể cứu viện những người khác.
Hơn vạn Thủ Dạ Nhân rất nhanh đã toàn quân bị diệt, không một ai sống sót.
"Đẩy mạnh đại trận đến cực hạn."
Hắc bào đao khách ra lệnh một tiếng, đại trận ầm ầm chấn động, toàn bộ sức mạnh đều trấn áp về phía Lý Huyền Thương.
"Giết!"
Ba vị Pháp thân cảnh xông vào chiến trường, phối hợp với ba người Trương Huyền Dương vây sát Lý Huyền Thương.
"Binh!"
Lý Huyền Thương tung một quyền đánh lui ba người Trương Huyền Dương, sức mạnh đại trận trong chớp mắt trấn sát tới.
Lý Huyền Thương không kịp thu khí điều tức, hứng chịu một đòn nặng nề, thân thể lảo đảo, một ngụm máu tươi phun trào.
"Phụt!"
Lý Huyền Thương chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn kịch liệt, ngũ tạng lục phủ giống như muốn bị chấn nát.
Khí huyết lực trong cơ thể hắn như giang hà cuồn cuộn, nhanh chóng vận chuyển, nhanh chóng khôi phục thương thế trong người.
"Giết!"
Sáu vị Pháp thân cảnh phát động thế công liên miên không dứt, chiêu nào chiêu nấy chí mạng.
Lý Huyền Thương vừa phải kháng cự sức mạnh đại trận, vừa phải đối chiến với sáu đại cường giả, nhất thời trái lo phải nghĩ, trên người nhanh chóng xuất hiện vết thương.
Nhục thân của hắn khôi phục cực nhanh, nhưng vẫn không bắt kịp tốc độ công kích của đám người.
Kịch chiến mấy canh giờ, Lý Huyền Thương vẫn đứng vững không ngã, kén chiến đến chết với mọi người.
"Quá kiên cường rồi."
Sáu đại cường giả liếc nhìn nhau, đều thấy được sự kinh hãi và chấn động trong mắt đối phương.
Nếu là Pháp thân cảnh trung kỳ khác, sớm đã bị bọn họ chém chết tại chỗ rồi.
Lý Huyền Thương chống đỡ lâu như vậy, thế mà vẫn chưa chịu thương thế chí mạng, cường hoành đến mức khiến người ta sợ hãi.
"Đánh nát lệnh bài trên người hắn."
Trong mắt Trương Huyền Dương lóe lên tinh quang, nảy ra một kế.
Mấy canh giờ trôi qua, màn đêm buông xuống, chỉ cần không có lệnh bài che chở, ý chí thâm uyên sẽ nghiền nát Lý Huyền Thương thành tro bụi.
"Giết!"
Sáu đại cường giả đồng loạt tung đòn sát thủ, bọn họ thay đổi sách lược, không còn suy nghĩ cưỡng ép trảm sát Lý Huyền Thương nữa, mà trăm phương nghìn kế muốn phá hủy lệnh bài của hắn.
"Bọn chúng muốn hủy đi lệnh bài trên người ta, để sức mạnh vô thượng trong bóng tối xóa sổ ta."
Lý Huyền Thương rất nhanh đã phát hiện ý đồ của kẻ địch, trong lòng hoảng loạn.
Hắn đã có được chiến lực sánh ngang Pháp thân cảnh trung kỳ, nhưng đứng trước sự tồn tại chí cao vô thượng trong bóng tối, hắn chẳng khác nào một con kiến lớn hơn chút mà thôi.
Nếu lệnh bài bị phá hủy, chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.
Lý Huyền Thương liều chết bảo vệ lệnh bài, vừa chống đỡ mãnh công của kẻ địch vừa bình tĩnh tìm kiếm cơ hội thoát thân.
"Không thể tiếp tục thế này được, ta phải nhanh chóng rời đi."
Lý Huyền Thương tâm niệm đã định, quyết định chơi một ván lớn.
"Ầm!"
Thân hình Lý Huyền Thương nhanh chóng bành trướng, một tôn pháp tướng màu đỏ ngầu cao hơn năm ngàn thước nguy nga hiện thế.
Toàn thân pháp tướng lưu chuyển khí huyết lực, thần quang rực rỡ, chiếu phá non sông trong bóng tối mênh mông vô tận, tự thành một cõi riêng biệt.
"Cái này, cái này..."
Nhìn pháp tướng khổng lồ đứng sừng sững giữa trời đất trước mắt, đám người Trương Huyền Dương trợn mắt há mốc mồm, một luồng hàn ý chạy dọc sống lưng lên đến tận đỉnh đầu.
"Đùa chắc!"
Pháp tướng hơn năm ngàn thước, cường giả Pháp thân cảnh hậu kỳ cũng không làm được, màn trước mắt hoàn toàn lật đổ quy luật thông thường.
"Ầm, ầm ầm..."
Tay trái pháp tướng hướng lên trời, đỡ lấy đại trận.
Năm ngón tay tay phải cong lại, thiên địa nhất thời mất cân bằng, càn khôn biến sắc, một cỗ sức mạnh không thể diễn tả tụ hội trên nắm đấm pháp tướng.
"Đừng hoảng sợ, cùng nhau chống đỡ, tuyệt đối không thể để hắn sống sót rời đi."
Trương Huyền Dương lớn tiếng gầm thét, ổn định quân tâm, khiến cho những đồng đội đang hoảng loạn phải trấn tĩnh lại.
Nếu để Lý Huyền Thương trốn thoát, hắn đem sự thật nơi này bẩm báo lên trên, Trương Huyền Dương sẽ triệt để phơi bày.
Đến lúc đó không chỉ một mình hắn, ngay cả những kẻ đứng sau hắn cũng sẽ bị nhổ tận gốc.
"Giết!"
Sáu đại cường giả đồng loạt gầm thét, tung ra đòn tấn công mạnh nhất cả đời.
"Ầm, ầm ầm."
Đại trận vận chuyển đến cực hạn, kết giới bắt đầu thu nhỏ, cuối cùng ngưng tụ thành một đạo thần quang màu xanh lam, bộc phát sức mạnh chưa từng có đánh về phía pháp tướng.
"Phụt!"
Thần quang xuyên thủng bàn tay pháp tướng, xé toạc cánh tay pháp tướng, từ phần bả vai pháp tướng bắn ra ngoài, mang theo một chuỗi máu tươi văng tung tóe.
Lý Huyền Thương dung hợp làm một với pháp tướng, pháp tướng chính là hắn, hắn chính là pháp tướng.
Cánh tay của hắn bị xuyên thủng, trên bả vai xuất hiện một vết thương máu me đầm đìa, máu chảy không ngừng.
Hắn cắn răng chịu đựng cơn đau thấu xương, tung ra một quyền toàn lực.