Sau khi trở thành Bách nhân tướng, đãi ngộ và địa vị của Lý Huyền Thương đã thay đổi một trời một vực so với trước kia.
Không những quản lý một trăm người, các loại đãi ngộ đều tăng vụt, bên cạnh còn có một thân binh luôn túc trực hầu hạ.
"Nam Cung Chiến tham kiến đại nhân."
Nam Cung Chiến cung kính hành lễ với Lý Huyền Thương, trong ánh mắt tràn đầy vẻ kính nể.
"Không cần đa lễ, từ nay ngươi cứ đi theo bên cạnh ta."
Nam Cung Chiến là thân binh do chính tay Lý Huyền Thương tuyển chọn. Ban đầu hắn muốn để Vương Tiểu Ngưu làm thân binh của mình, ngặt nỗi thực lực Vương Tiểu Ngưu quá yếu, không cách nào đảm đương nổi vị trí thân binh.
"Tuân lệnh."
Được trở thành thân binh của Lý Huyền Thương, Nam Cung Chiến vô cùng kích động.
Sau khi lên làm bách tướng, đãi ngộ nâng lên không ít, ngược lại những việc vặt lại ít đi rất nhiều.
Mỗi ngày hắn có việc gì chỉ cần phân phó một tiếng, Nam Cung Chiến sẽ đi truyền đạt lại.
Thỉnh thoảng hắn lại được Châu Hùng triệu kiến để giao phó một số nhiệm vụ.
Hơn nửa tháng trôi qua, Lý Huyền Thương đã quen với cuộc sống hiện tại, thực lực cũng đang vững vàng tăng lên.
"Vì sao man di vẫn chưa phát động tiến công?"
Đại quân rút lui về thành Ngọc Dương đã hơn một tháng, thế nhưng đám man di lại chần chừ mãi không chịu tiến công, khiến Lý Huyền Thương vô cùng khó hiểu.
Đáng lý ra bọn chúng nên thừa thắng xông lên, một mẻ hốt gọn tàn binh bại tướng của nhân tộc mới phải, đằng này chúng lại án binh bất động, tạo cho nhân tộc cơ hội thở dốc.
Dù có hơi nghi hoặc, nhưng cục diện hiện tại lại có lợi cho Lý Huyền Thương, chỉ cần cho hắn thời gian, hắn tuyệt đối sẽ lột xác hoàn toàn.
Trong khoảng thời gian này, quan phủ đã cưỡng ép trưng dụng lượng lớn bách tính để tổ chức thành một doanh dịch tốt gồm năm nghìn người.
Cho dù thực lực của đám dịch tốt này vô cùng yếu ớt, nhưng chỉ để hỗ trợ thủ thành thì hoàn toàn không thành vấn đề.
"Đại nhân, Châu đại nhân triệu kiến."
Nam Cung Chiến đi đến bên cạnh Lý Huyền Thương, cung kính bẩm báo.
"Được!"
Lý Huyền Thương trầm ngâm một tiếng, trong lòng dấy lên chút nghi hoặc, không biết Châu Hùng gọi hắn tới có việc gì.
Gạt đi nỗi bưng khuân trong lòng, hắn nhanh chóng sải bước đi đến doanh trướng của Châu Hùng.
Khi Lý Huyền Thương đến nơi, hai vị Doanh tổng và năm vị Bách nhân tướng đã có mặt từ trước.
Châu Hùng ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ đường hoàng uy nghiêm, một cỗ sát khí thiết mã kim đao phả thẳng vào mặt.
"Tham kiến đại nhân."
Lý Huyền Thương ôm quyền hành lễ với Châu Hùng.
Châu Hùng khẽ gật đầu với Lý Huyền Thương, ra hiệu cho hắn ngồi xuống.
Chẳng chốc sau, lại có thêm một vị Doanh tổng cùng bốn vị Bách nhân tướng đến nơi.
Đợi người đã tề tựu đông đủ, sắc mặt Châu Hùng bỗng trở nên nghiêm nghị, cất giọng trầm ấm vang lên.
"Triệu tập các ngươi đến đây, là có đại sự."
Vừa dứt lời, sắc mặt tất cả mọi người đều ngưng trọng, đồng loạt hướng ánh nhìn về phía Châu Hùng.
"Hiệu úy đại nhân có lệnh, hạ lệnh cho chúng ta đêm nay lập tức xuất phát đến Hắc Phong Lĩnh, mai phục ở đó để cắt đứt đường lui của đại quân man di."
Vừa nghe Châu Hùng nói xong, sắc mặt ai nấy đều đại biến.
Bắt bọn họ đến Hắc Phong Lĩnh mai phục, đây chẳng phải là cửu tử nhất sinh hay sao?
Man di vốn hung ác tàn bạo, một khi sa vào hiểm cảnh, chắc chắn chúng sẽ liều chết phản kháng. Đối mặt với đám man di đang điên cuồng, không ai trong bọn họ nắm chắc phần thắng để toàn thân rút lui.
Doanh tổng Hồ Hỏa mang vẻ mặt nghiêm nghị, cất lời hỏi đúng điều mà ai nấy đều đang thắc mắc nhất.
"Châu đại nhân, có phải quân đội chuẩn bị phát động phản công rồi không?"
Hiệu úy đã ra lệnh cho bọn họ đi mai phục, cắt đứt đường lui của man di, chắc chắn là muốn phản công kẻ địch, thậm chí đã nắm chắc phần thắng trong tay, bọn họ vô cùng muốn biết rõ chi tiết cụ thể.
"Cứ tuân theo mệnh lệnh mà hành sự, lui xuống chuẩn bị đi, canh ba đêm nay xuất phát, tuyệt đối không được phép tiết lộ dù chỉ nửa chữ."
Châu Hùng không trả lời, lạnh lùng ra lệnh.
"Tuân mệnh!"
Mọi người không dám hỏi thêm, đều cung kính lĩnh mệnh rồi lui xuống.
Trở về doanh trại, Lý Huyền Thương lập tức triệu tập đội ngũ trăm người của mình, tĩnh tâm chờ đợi màn đêm buông xuống.
Đêm đen gió lớn, sao thưa trăng mờ, một đội ngũ hơn ngàn người mượn màn đêm che chở, lặng lẽ rời khỏi thành Ngọc Dương.
Đại quân không đi đường lớn, ngày nấp đêm đi, chỉ mang theo lương khô đủ dùng trong mấy ngày, né tránh mọi tầm mắt của kẻ địch để kịp đến vị trí đã định.
Cùng lúc đó, Châu Hưng Chiến suất lĩnh toàn bộ quân đội thành Ngọc Dương rầm rộ xuất kích, khí thế cuồn cuộn sát thẳng về hướng Thương Vân Lĩnh.
Trong đại quân có vài trăm kẻ mang phong thái giang hồ, bọn chúng xuất phát từ các thế lực bang hội ở thành trì Huyền Dương, chính là lực lượng chủ chốt trong trận phản công man di lần này.
"Man di cuồng vọng, hôm nay phải cho chúng có đi mà không có về."
"Hốt gọn tất cả bọn chúng lại, chôn vùi thây ma tại chốn này."
"Đại đao của ta đã sớm đói khát khó nhịn rồi đây."
"..."
Những kẻ thuộc giới giang hồ này không hề có chút sợ hãi nào trước đám man di, trong mắt họ chỉ tràn ngập chiến ý và sự háo hức sục sôi.
"Lần này triều đình hiếm hoi lắm mới chịu chơi lớn một lần, phần thưởng đưa ra quả thực không tệ chút nào."
Để lôi kéo các thế lực bang hội này ra tay, triều đình đã đưa ra những điều kiện vô cùng hậu hĩnh.
Chém đầu một tên man di, sẽ nhận được số phần thưởng cực kỳ phong phú.
Ánh mắt đám người sáng rực lên, hận không thể lập tức lao vào chiến đấu với man di.
Đại quân nhân tộc không che giấu hành tung, rất nhanh đã kinh động đến đám man di.
Trên đỉnh Thương Vân Lĩnh, Thống soái man di Cốt Sóc triệu tập các tướng lĩnh man di tề tựu đông đủ, thương nghị về đại quân nhân tộc đang ào ạt kéo đến.
"Đại nhân, nhân tộc đây là đang tự tìm đường diệt vong, chúng ta hãy cho chúng có đi mà không có về."
"Nhân tộc đã bị chúng ta đánh cho tơi bời khói lửa, chẳng còn thành khí gì nữa rồi."
"Nhân tộc đã tự dâng đầu đến nộp mạng, vậy thì thành toàn cho chúng luôn."
"..."
Đám man di hoàn toàn không coi nhân tộc ra gì, đại quân nhân tộc chủ động kéo đến chính là điều mà chúng hằng mong ước.
Nếu có thể một trận tiêu diệt sạch sảy đại quân nhân tộc, toàn bộ quận Huyền Dương sẽ biến thành bãi săn của chúng, mặc tình cho chúng chém giết tùy thích.
"Không thể xem thường được, nhân tộc dám chủ động ra tay, tất đã có sự chuẩn bị từ trước."
Có kẻ tỏ ra cẩn trọng, cho rằng không thể xem thường nhân tộc.
Điều quan trọng nhất là hiện tại bọn chúng đã trở mặt với yêu tộc, suýt chút nữa thì đánh nhau to, nếu không có yêu tộc trợ giúp, tổn thất của bọn chúng khi đối phó với nhân tộc chắc chắn sẽ tăng lên không ít.
"Chỉ là lũ nhân tộc nhãi ranh, có gì mà phải sợ? Các ngươi nếu sợ hãi, cứ để ta lên đánh trận đầu."
"Không được lỗ mãng, tốt nhất vẫn nên cẩn trọng là trên hết."
"..."
Hai bên tranh cãi không dứt, Cốt Sóc nhất thời khó lòng đưa ra quyết định.
Sau khi hạ được Thương Vân Lĩnh, đáng lẽ nên thừa thắng xông lên tiêu diệt tàn dư lực lượng của nhân tộc.
Nào ngờ yêu tộc lại dám ăn thịt người man di, xem man di như thức ăn, hai bên lập tức bùng nổ mâu thuẫn, suýt chút nữa chém giết lẫn nhau sống mái một trận rồi cuối cùng đường ai nấy đi.
Cũng chính vì lý do này, man di mới đánh mất thời điểm vàng ngọc để tiêu diệt đại quân nhân tộc.
Cốt Sóc chần chừ giây lát, ánh mắt sắc bén lướt qua, trầm giọng ra lệnh.
"Chỉnh đốn quân ngũ, theo ta nghênh chiến."
Cốt Sóc quyết định nghênh chiến chính diện với nhân tộc, dù không có sự trợ giúp của yêu tộc, hắn vẫn nắm chắc phần thắng trong tay trước nhân tộc.
"Tuân mệnh!"
Mọi người ngừng tranh cãi, nhanh chóng lui xuống chỉnh đốn quân đội.
"Giết!"
Đại quân man di nhanh chóng tập hợp, bọn chúng không chần chừ thêm nữa, dưới sự dẫn dắt của Cốt Sóc, chủ động lao về phía đại quân nhân tộc.
Sĩ thế đại quân man di cao ngút trời, ai nấy đều tràn trề tự tin tuyệt đối vào trận chiến này.
Mây xám sà thấp, trên một vùng hoang địa rộng lớn, hai bên đại quân dần dần tiến sát lại gần nhau.
"Man di giết tới rồi, liệu chúng ta có phải đối thủ của chúng không đây?"
"Man di hung tàn ác độc, nghe nói bọn chúng ăn thịt người sống, chẳng khác nào ác quỷ cả."
"Chúng ta đời nào thắng nổi đám man di chứ."
"..."
Phía nhân tộc khí thế rệu rã, chưa đánh đã sợ mất mật.
Thuở trước ba ngàn chiến binh cùng năm nghìn dịch tốt doanh còn chẳng phải đối thủ của man di.
Bây giờ tuy doanh dịch tốt có đủ năm nghìn người, nhưng chiến binh lại chưa đầy một ngàn, hỏi sao địch nổi man di?
Tất cả mọi người đều chìm trong sợ hãi, ngay cả những chiến binh kia cũng không ngoại lệ.