Thạch Đại Sơn cùng những người khác đang liều chết chiến đấu, ở một phía khác, Lý Huyền Thương cũng đang tàn sát tứ phương.
Lượng lớn ma vật ào ạt kéo tới, chúng giống như không hề biết sợ hãi, phớt lờ cả cái chết.
Dù có khoảng cách trời vực so với Lý Huyền Thương, chúng vẫn háp hừng lao lên xung phong liều chết không sợ chết.
"Những thứ này rốt cuộc là quái vật gì?"
Lý Huyền Thương càng đánh càng kinh hãi, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
Tu vi của những con quái vật này không hề yếu, số cảnh giới Thông Huyền chết dưới tay hắn đã có tới bảy tên, vậy mà chúng vẫn bất chấp tất cả lao vào tấn công hắn.
"Bùm!"
Lý Huyền Thương một người giữ cửa, vạn kẻ không qua nổi, một mình hắn chặn đứng đám ma vật đang xông tới, không ai có thể bước qua lôi trì nửa bước.
Vừa chiến đấu, Lý Huyền Thương vừa quan sát màn đêm thẳm sâu, trong lòng rất muốn xông ra ngoài để điều tra cho rõ ngọn ngành.
Nhưng khi hắn vừa có ý định lao vào bóng tối, chuẩn bị rời khỏi phạm vi bao phủ của ngọn đuốc, tim hắn bỗng đập loạn nhịp, toàn bộ lông tơ trên người dựng đứng cả lên, tay chân lạnh ngắt.
Tất cả những điều này đều đang cảnh báo hắn rằng, trong bóng tối có sự khủng bố cực đại có thể hủy diệt hắn, bản năng cơ thể đang ngăn cản hắn bước vào nơi hiểm địa.
Lý Huyền Thương không dám phớt lờ cảnh báo từ bản năng cơ thể, lập tức dập tắt ý định tiến vào màn đêm.
Ngay cả khi đối mặt với sự vây giết của ba tên cường giả cảnh giới Thần Tàng rồi rơi vào hư không, cơ thể hắn cũng không hề có phản ứng dữ dội thế này.
Có thể tưởng tượng được, trong bóng tối tuyệt đối còn đáng sợ hơn những gì hắn tưởng tượng rất nhiều.
Một khi hắn dám lấy thân mạo hiểm, rất có khả năng sẽ một đi không trở lại.
"Bốp!"
Đấm ra một quyền quét sạch đám ma vật xung quanh, Lý Huyền Thương không chần chừ thêm, nhanh chóng quay lại chỗ ngọn đuốc.
Hắn đã ý thức được tầm quan trọng của ngọn đuốc, nếu không có ngọn đuốc che chở, bản thân hắn cũng cửu tử nhất sinh, tuyệt đối không thể để ngọn đuốc bị phá hủy.
"Thôn trưởng, không chống đỡ nổi nữa rồi!"
Số lượng ma vật quá nhiều, dù có ngọn đuốc áp chế, mọi người vẫn liên tiếp bại lui, đã sức cùng lực kiệt.
Chỉ trong một thời gian ngắn, mấy trăm người dân trong thôn đã tử trận, mà đây toàn là những thôn dân thực lực cường đại, bọn họ đã lâm vào cảnh đường cùng.
"Có không đỡ nổi cũng phải đỡ cho ta, giết!"
Trong thôn không có đường lui, bọn họ chỉ có thể dốc hết sức lực, chiến đấu đến người cuối cùng.
Đột nhiên, một cỗ quyền kình khủng bố từ trên trời giáng xuống, mang theo uy thế trấn áp vạn vật.
"Ầm!"
Quyền kình giáng xuống, lượng lớn ma vật tro bay khói diệt, xuất hiện một khoảng trống có đường kính lên tới cả ngàn mét.
"Lý công tử, Lý công tử tới rồi!"
Thân hình khôi ngô của Lý Huyền Thương đứng sừng sững giữa bầu trời, các thôn dân ngước nhìn hắn, sĩ khí đại chấn.
Không hiểu sao, nhìn thấy Lý Huyền Thương, bọn họ lại cảm thấy an tâm chưa từng có.
"Giết!"
Thạch Đại Sơn và những người khác bừng lên hy vọng, quyết chiến một phen sống mái.
"Bùm!"
"Ầm!"
"Rắc!"
"..."
Lý Huyền Thương dốc toàn lực ra tay, chỉ một đòn tùy ý cũng có thể tiêu diệt vô số ma vật.
Nếu đổi là sinh linh khác, chịu đựng sự tàn sát thế này của Lý Huyền Thương, e rằng đã sớm bỏ chạy toán loạn.
Thế nhưng ma vật lại lớp lang tiến lên, không ngừng tập kích, giết mãi không hết.
Lý Huyền Thương liên tục ra tay, ngăn cản ma vật đến gần ngọn đuốc.
Số lượng ma vật vô cùng vô tận, nhưng kẻ mạnh nhất xuất hiện cũng chỉ là cảnh giới Thông Huyền, không có cường giả Thần Tàng tham chiến, điều này khiến Lý Huyền Thương thở phào nhẹ nhõm.
Nếu xuất hiện một lượng lớn cường giả Thần Tàng, đến hắn cũng không chống đỡ nổi.
Màn đêm lúc này trở nên vô cùng kéo dài, phần lớn thôn dân đã kiệt sức nhưng vẫn đang cắn răng kiên trì.
Nếu không có Lý Huyền Thương chặn lại phần lớn ma vật, thôn xóm sớm đã bị san bằng từ lâu.
Lý Huyền Thương chiến đấu đã lâu nhưng không thấy chút mệt mỏi nào.
Số lượng ma vật tuy nhiều nhưng lại yếu ớt không chịu nổi một đòn, không tốn của hắn bao nhiêu sức lực.
Cuối cùng, phía chân trời cũng xuất hiện một tia sáng, đêm dài đằng đẵng tàn khốc rốt cuộc cũng trôi qua.
Tia nắng ban mai đầu tiên ló dạng, đám ma vật lập tức rút lui như thủy triều.
"Hộc... hộc..."
Ma vật rút đi, những thôn dân đã kiệt sức ngã vật xuống đất, thở hổn hển, đến đầu ngón tay cũng chẳng muốn động đậy.
"Lý đại ca, huynh không sao chứ?"
Sau khi cơn nguy kịch được giải trừ, Chu Phượng Nhi nhanh chóng chạy đến bên cạnh Lý Huyền Thương, ân cần hỏi han.
"Yên tâm đi, ta không sao!"
Lý Huyền Thương không bị thương, chỉ là tâm trạng vô cùng nặng nề.
Ban đầu hắn vẫn tính rời khỏi thôn, nhưng sau khi trải qua chuyện tối qua, hắn phát hiện mình đã xem thường sự đáng sợ của Thiên Khí Chi Địa.
Không có sự che chở của ngọn đuốc, một mình hắn ở trong bóng tối thì cơ hội sống sót vô cùng mong manh.
Bây giờ hắn chỉ có thể ở lại thôn xóm, bảo vệ ngọn đuốc.
Sau một lúc nghỉ ngơi lấy lại sức, các thôn dân mang theo tâm trạng bi thương nặng nề bắt đầu dọn dẹp chiến trường.
Tối qua có tới hơn ngàn thôn dân tử trận, đây đều là trụ cột của thôn, nguyên khí của cả thôn tổn hại nặng nề.
"Lý công tử, thôn trưởng mời ngài qua đó, có chuyện quan trọng muốn thương lượng."
Một thôn dân đi đến bên cạnh Lý Huyền Thương, truyền đạt lại lời dặn của Thạch Đại Sơn.
Lý Huyền Thương khẽ gật đầu, dưới sự dẫn dắt của thôn dân đi tới một căn nhà.
Lý Huyền Thương vừa tới, Thạch Đại Sơn và hai người khác lập tức đứng dậy chào đón hắn.
"Lý công tử, mau ngồi đi."
Sau khi mọi người an tọa, Thạch Đại Sơn đi thẳng vào vấn đề.
"Thôn tổn thất nặng nề, đã không còn khả năng ngăn chặn ma vật nữa, chúng ta phải di dời."
Vừa dứt lời, hai người kia khẽ gật đầu, chỉ có Lý Huyền Thương là vẻ mặt đầy khó hiểu.
"Thạch thôn trưởng, sao lại phải mạo hiểm rời đi?"
Thôn dân đã sống ở đây nhiều năm, rất quen thuộc với địa hình xung quanh, chiếm trọn địa lợi.
Nếu cứ thế rời đi, mất đi môi trường quen thuộc, đối mặt với ma vật sẽ càng thêm nguy hiểm.
Hơn nữa nếu bọn họ di dời, ba canh giờ thì đi được bao xa?
Đến lúc trời tối mà không có ngọn đuốc che chở, chẳng phải chỉ còn đường chết hay sao?
"Lý công tử, ma vật đã phát hiện ra Đại Thạch Thôn, nếu không san bằng Đại Thạch Thôn thì tuyệt đối chúng sẽ không bỏ qua đâu, chúng sẽ còn quay lại, chúng ta đã không còn sức chống đỡ nữa rồi."
Thạch Đại Sơn giải thích với Lý Huyền Thương.
Thực lực của Lý Huyền Thương cường đại, bọn họ muốn di dời suôn sẻ thì cần phải có Lý Huyền Thương hộ giá hộ sày, thế nên bắt buộc phải thuyết phục Lý Huyền Thương đồng ý di dời.
"Di dời rời đi rồi, ngọn đuốc phải làm sao?"
Lý Huyền Thương nói ra thắc mắc trong lòng.
Không có ngọn đuốc che chở, bọn họ sẽ rơi vào bóng tối, đến lúc đó phải tự bảo vệ mình thế nào đây?
Câu hỏi của Lý Huyền Thương khiến mấy người ngẩn ra, nếu không phải từ khoảnh khắc Lý Huyền Thương bước vào thôn, ngọn đuốc vẫn không hề có chút phản ứng nào, bọn họ còn tưởng Lý Huyền Thương là do ma vật giả dạng.
"Lý công tử, chúng ta tự nhiên sẽ mang theo ngọn đuốc cùng rời đi."
Không biết tại sao Lý Huyền Thương đến thường thức này mà cũng không biết, nhưng Thạch Đại Sơn vẫn kiên nhẫn giải đáp cho hắn.
Nghe vậy, Lý Huyền Thương chợt hiểu ra, hóa ra ngọn đuốc không phải là không thể di chuyển.
Lý Huyền Thương nhìn ngọn đuốc khổng lồ cao tới cả trăm mét ở bên ngoài, vẻ mặt trầm ngâm suy nghĩ.
Muốn di chuyển một ngọn đuốc khổng lồ thế này tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.
"Chẳng lẽ trong thôn có cách gì sao?"
Lý Huyền Thương phát hiện sự hiểu biết của mình về Thiên Khí Chi Địa vẫn còn quá ít ỏi, dù trong lòng vẫn còn nghi vấn nhưng hắn vẫn nhịn không hỏi ra miệng.
"Lý công tử, tối nay ma vật chắc chắn sẽ lại tới, vẫn cần Lý công tử ra tay, cố gắng giữ lại thi thể của một ít ma vật làm nhiên liệu cho ngọn đuốc, để trên đường chúng ta di dời, ngọn đuốc vẫn có thể tiếp tục cháy."
Thạch Đại Sơn cất lời khẩn cầu, ba người căng thẳng nhìn Lý Huyền Thương.
Trận chiến tối qua gần như đã thiêu rụi toàn bộ nhiên liệu của thôn, bọn họ rất cần nguồn nhiên liệu mới.
Thi thể của ma vật chính là nhiên liệu thượng hạng, chỉ có điều Lý Huyền Thương ra tay không chừa đường lui, không giữ lại nổi một cỗ thi thể nào khiến mấy người cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
"Được."
Lý Huyền Thương không từ chối, bản thân hắn cũng cần ngọn đuốc cháy sáng để đảm bảo sự an toàn cho chính mình.