Bách Thảo Môn tọa lạc tại địa giới Đại Dận vương triều, cương vực vô cùng rộng lớn, rộng đến bốn châu đất đai.
Lấy tông môn Bách Thảo Môn làm trung tâm, nơi đây hình thành một tòa cự thành quy mô lên tới mấy triệu dân.
Bách Thảo Môn là thánh địa luyện đan của nhân tộc, có luyện đan sư có thể luyện chế đan dược cấp thiên tọa trấn, thịnh vượng vô cùng.
Mỗi ngày đều có lượng lớn tu sĩ tới Bách Thảo Môn mua đan dược, thỉnh cầu luyện đan sư của Bách Thảo Môn luyện đan, tiếng người huyên náo, không dứt bên tai.
"Đem lô linh dược này bán cho Bách Thảo Môn, ta sẽ dẫn các ngươi tới Hương Nhiễm Lâu chơi bời một chuyến cho sướng."
Rất nhiều thương đội tấp nập kéo tới.
Lượng linh dược mà Bách Thảo Môn cần là quá lớn, cho dù bọn họ sở hữu không ít dược viên thì vẫn hoàn toàn không đủ, cần phải tiến hành giao dịch với các thế lực khác.
"Đại chiến với dị tộc cuối cùng cũng tạm thời khép lại, đi lại từ nay về sau của chúng ta cũng có thể an toàn hơn không ít."
"Trận đại chiến này có rất nhiều thế lực tham gia, quả thực vô cùng khốc liệt."
"Cường giả Thần Tàng cảnh cũng bỏ mạng nơi sa trường, có thể tưởng tượng được chiến trường tàn khốc đến mức nào."
"..."
Những người này tuy không trực tiếp ra trận, nhưng cũng biết được không ít tin tức.
Khắp nơi đều có người chụm đầu bàn tán, trao đổi với nhau.
"Đại Viêm vương triều đã xuất hiện một nhân vật gớm ghiếc, thiên tư tuyệt diễm, chiến lực ngập trời."
"Bản tưởng Đại Viêm vương triều đã cạn kiệt khí số, không ngờ vẫn có người cưỡng ép kéo dài sinh mệnh, quả nhiên khí vận bất tận."
"Võ An Hầu của Đại Viêm tuy là hậu bối quật khởi, nhưng thực lực tuyệt đối không hề thua kém những cường giả Thần Tàng cảnh đã thành danh từ lâu."
"..."
Uy danh của Lý Huyền Thương vang xa, trở thành đối tượng được rất nhiều người đem ra bàn tán.
"Ầm!"
Đột nhiên, thiên địa biến sắc, vài đạo thân ảnh từ phía chân trời lao vụt tới.
Xông đến cửa thành rồi mà đám người vẫn không có chút ý định dừng lại, lập tức làm kinh động tất cả mọi người.
"Bách Thảo thành cấm bay, người tới hãy dừng bước."
Đệ tử thủ thành cất cao giọng quát tháo, ngăn cản mấy kẻ phi hành xông vào thành.
Ba người kia có thể ngự không phi hành, đó chính là biểu tượng của Thông Huyền cảnh, thế nhưng đám đệ tử Bách Thảo Môn lại chẳng hề tỏ ra sợ hãi chút nào.
Đúng lúc này là Bách Thảo Môn, đừng nói là Thông Huyền cảnh, cho dù là Thần Tàng cảnh cũng không thể càn quấy.
Bị đệ tử Bách Thảo Môn ngăn trở, nhóm người Lý Huyền Thương hoàn toàn không có ý định dừng lại.
Một nam tử vóc dáng vạm vỡ bước lên trước, vung rìu chém thẳng về phía cửa thành.
"Cái gì?"
"Ngươi dám?"
"Aláo xược!"
"..."
Thấy cảnh này, đám người biến sắc kinh hãi, các đệ tử Bách Thảo Môn càng thêm toàn thân run rẩy, muốn chạy trốn nhưng đã không còn kịp nữa.
"Phập!"
Ánh rìu màu bạc xẹt qua, mấy chục tên đệ tử trực tiếp bị chém nát thành từng mảnh.
"Ầm!"
Chém chết mấy chục tên đệ tử Bách Thảo Môn, ánh rìu vẫn còn dư lực, tiện đà phá nát luôn cổng thành.
"Cái này... cái này..."
Người xung quanh trố mắt nghẹn họng, kinh hãi đến mức hồn vía lên mây.
Bọn họ chưa từng nghĩ tới lại có người dám sát hại người của Bách Thảo Môn ngay tại Bách Thảo thành, đây chẳng khác nào chọc thủng cả bầu trời.
"Đại họa rồi, đại họa rồi."
"Sắp có chuyện lớn xảy ra, mau chóng rời đi thôi."
"Mau đi đi, đừng để bị liên lụy."
"..."
Sau khi hoàn hồn khỏi sự kinh hãi, người xung quanh lập tức chìm trong hoảng sợ vô bờ bến, vội vã tháo chạy thật xa vì sợ vạ lây.
Bách Thảo Môn vốn là kẻ thù hằn không tha, đám người này dám giết đệ tử của chúng ngay tại sào huyệt, đây chính là hành vi khiêu khích trần trụi, Bách Thảo Môn tuyệt đối sẽ không đời nào bỏ qua.
Cũng có một số kẻ hiếu kỳ không chịu rời đi, muốn ở lại xem Bách Thảo Môn sẽ xử trí ra sao đối với mấy kẻ vừa ra tay.
Ba người kia có thể ngự không phi hành, đều là cường giả Thông Huyền cảnh, nếu nổ ra đại chiến với Bách Thảo Môn thì khó tránh khỏi việc cá mè một lứa bị vạ lây.
"Kẻ nào dám làm càn tại Bách Thảo Môn ta?"
Một tiếng gầm giận dữ vang lên, mấy đạo thân ảnh từ phía chân trời phóng như bay tới.
"Là cường giả của Bách Thảo Môn."
"Đại chiến sắp bùng nổ rồi."
"Phen này có kịch hay để xem đây."
"..."
Năm vị cường giả Thông Huyền cảnh của Bách Thảo Môn đồng loạt xuất kích, thu hút toàn bộ ánh mắt của mọi người.
"Cho các ngươi trả trước một chút tiền lãi đã."
Nhìn đám người Bách Thảo Môn đang đằng đằng sát khí lao tới, khuôn mặt Lý Huyền Thương hiện lên sát ý kinh người.
Bàn tay khẽ vươn ra, lập tức phong vân biến sắc, một cọc bàn tay khổng lồ che trời rộng tới cả ngàn mét từ trên bao phủ xuống.
"Không đúng, đây không phải Thông Huyền cảnh, là cường giả Thần Tàng cảnh."
Tất cả mọi người ganh ruột đứt từng khúc, khiếp sợ đến mức thần hồn muốn nổ tung.
Ban nãy bọn họ cứ ngỡ ba người Lý Huyền Thương chỉ là Thông Huyền cảnh, đối mặt với Bách Thảo Môn chắc chắn phải chết chắc.
Đến khi Lý Huyền Thương triển lộ thực lực, bọn họ liền lập tức thay đổi góc nhìn.
"Không ngờ lại là cường giả Thần Tàng cảnh tự mình ra tay, phen này Bách Thảo Môn gặp phiền phức lớn rồi."
"Bách Thảo Môn dựa dẫm vào thuật luyện đan nên hoành hành ngang ngược, lần này đụng phải tấm sắt rồi, để xem bọn chúng đối phó thế nào?"
"Có thể tận mắt chứng kiến cường giả Thần Tàng cảnh ra tay, chuyến này đi coi như không uổng phí."
"..."
Ánh mắt mọi người sáng rực, tràn đầy vẻ mong chờ.
Rất nhiều kẻ vốn đã sớm bất mãn với Bách Thảo Môn, chỉ vì cần đến đan dược và kiêng kị thực lực của bọn chúng nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt, giận mà không dám nói.
Giờ phút này nhìn thấy Bách Thảo Môn gặp vận đen, bọn họ đều vô cùng hả hê, vui sướng khi người gặp họa.
"Không ổn rồi, là Thần Tàng cảnh, mau rút lui."
Năm vị Thông Huyền cảnh vừa xông lên ban nãy trong chớp mắt đã mất sạch huyết sắc trên mặt, vắt chân lên cổ liều mạng trốn về phía sau.
"Ầm!"
"Phập!"
"A!"
"..."
Suy cho cùng bọn chúng vẫn không thể thoát khỏi kiếp nạn, bàn tay lớn giáng xuống, tất cả đều bị vỗ thành tro bụi.
Hiện trường trong phút chốc rơi vào tĩnh lặng như tờ, chết ngắt không một tiếng động.
Mọi người trợn trừng hai mắt, nhìn chằm chằm cọc bàn tay khổng lồ đang dần tan biến, lồng ngực như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹn, ngừng đập.
Cảnh tượng này quá đỗi chấn động lòng người, khắc sâu vào tâm trí trở thành một khung cảnh không thể nào quên.
...Chết... chết sạch rồi..."
Đám người khiếp sợ đến mức toàn thân run rẩy, nói năng cũng không còn tròn vành rõ chữ.
Đó chính là những vị Thông Huyền cảnh cao cao tại thượng đấy, lại còn là tận năm người, cứ thế bị vỗ chết tươi chỉ bằng một chưởng ngay trước mắt bọn họ, màn này không ngừng càn quét nhận thức của tất cả mọi người.
Tất cả đồng loạt ngẩng đầu lên, nhìn ba người Lý Huyền Thương đang điềm tĩnh tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Động tác ra tay của Lý Huyền Thương liền mạch một hơi, tựa như uống nước dã giải khát, bóp chết vài con kiến hôi chẳng khác nào chuyện cỏn con, hoàn toàn không đáng để nhắc tới.
"Giết vào trong."
Mấy kẻ Thông Huyền cảnh vẫn chưa thể tiêu tan cơn giận trong lòng Lý Huyền Thương.
Bách Thảo Môn dám đánh lén phủ đệ của hắn, nếu không phải hắn có sự chuẩn bị trước thì đã bị bọn chúng đắc thủ rồi, hắn nhất định phải bắt Bách Thảo Môn phải trả giá đắt.
"Ầm!"
Bạch Mãnh và Tô Tinh Hải tựa như hai luồng lưu tinh sa xuống, xông thẳng vào trong thành mở màn cuộc tàn sát.
"Phập!"
"A!"
"Hự!"
"..."
Hai người tựa như mãnh hổ xổng chuồng, không hề có chút nương tay nào.
Bọn họ không liên lụy đến những người vô can, chỉ nhắm vào người của Bách Thảo Môn mà ra tay.
"Mau chạy đi."
"Mau đi thông báo cho môn chủ."
"Cường địch phạm cảnh, mau chóng cầu viện."
"..."
Đệ tử Bách Thảo Môn ôm đầu tháo chạy tán loạn, vội vàng phái người thông báo cho tông môn.
Chẳng cần đám đệ tử này báo tin, động tĩnh do đại chiến gây ra đã sớm làm kinh động đến Bách Thảo Môn cùng các thế lực khắp bốn phương.
"Có chuyện gì thế? Lại có kẻ dám đến Bách Thảo Môn gây sự."
"Mau chóng phái người đi xem thử."
"Bách Thảo Môn đã chọc vào vị thần nào thế, mà lại có kẻ dám giết thẳng đến tận cửa."
"..."
Gợn sóng kinh thiên lan tỏa, rất nhiều thế lực nhanh chóng hành động kéo tới.
Có kẻ mang tâm lý xem kịch vui, nhưng cũng có kẻ hai tay xoa vào nhau, rục rịch ý đồ muốn giúp đỡ Bách Thảo Môn.
Nếu bọn họ giúp người của Bách Thảo Môn tóm gọn kẻ gây rối, chắc chắn sẽ thu hoạch được sự cảm kích từ Bách Thảo Môn, từ đó thuận tiện cho những mục đích sau này của bản thân.
"Cường địch phạm cảnh, theo ta ra nghênh chiến."
Đan Huyền Tử - chưởng môn Bách Thảo Môn cảm nhận được khí tức của Thần Tàng cảnh, sắc mặt đại biến.
Hắn ta cũng không biết từ lúc nào mà mình lại đắc tội với cường giả Thần Tàng cảnh, để người ta giết đến tận cửa thế này, trong lòng lập tức dâng lên cảm giác vô cùng gai góc.