Chúng nhân kinh hãi muốn tuyệt, khi đang run lẩy bẩy, ánh mắt Lý Huyền Thương lạnh lùng, lao thẳng về phía xoáy nước, vung ra một quyền.
Toàn thân sức mạnh vào khoảnh khắc này được trút ra không một chút giữ lại.
Trên mũi quyền bùng lên luồng ánh sáng vàng chói mắt, tựa như một vầng kiêu dương đang mọc lên giữa hư không.
"Bầm!"
Kình quyền oanh kích vào xoáy nước, phát ra một tiếng động lớn đinh tai nhức óc, toàn bộ động phủ đều rung chuyển dữ dội.
Sức mạnh quyền cước bàng bạc đánh ra, xoáy nước bị đánh thủng, thế nhưng lực lượng của Lý Huyền Thương lại bị chuyển dời đi nơi khác, không thể hủy diệt được xoáy nước.
Đồng tử Lý Huyền Thương co rụt lại, quyền thứ hai nối gót kéo tới.
Tiếp theo là quyền thứ ba, quyền thứ tư, quyền thứ năm...
mặc cho Lý Huyền Thương vung quyền thế nào, xoáy nước vẫn sừng sững bất động.
Khí tức của kẻ bên trong không ngừng leo thang, chực chờ thức tỉnh.
"Ầm!"
Khoảnh khắc tiếp theo, khí tức của nam tử đạt đến đỉnh điểm, không thể tăng lên được nữa.
Hắn mở trừng hai mắt, toàn bộ động phủ rung chuyển dữ dội, một cỗ tà khí khủng bố bộc phát tựa sơn hô hải tiếu.
"Bầm!"
Lý Huyền Thương gánh chịu đầu sóng ngọn gió, thân thể bị chấn bay ra ngoài.
"Phóc!"
"A!"
"Ức!"
"..."
Hơn một trăm tên binh lính Huyền Khôi Doanh trực tiếp bị tà khí nghiền nát, tan thành mây khói.
"Mau lùi lại!"
Chúng nhân không một ai không kinh hãi, vội vã lùi ra sau.
Thế nhưng bọn họ có thể lùi đi đâu?
Nam tử bước ra từ trong xoáy nước, khuôn mặt cương nghị, dáng người vạm vỡ, toàn thân tỏa ra khí tức kinh khủng.
Đôi mắt hắn đen kịch quỷ dị, không có lòng trắng, không có đồng tử, chỉ có bóng tối vô tận.
Dưới chân hắn, chất đống vô số thây khô, toàn bộ đều là những tu sĩ đã tiến vào động phủ.
Máu tươi và linh hồn của bọn họ đã bị rút cạn hoàn toàn, chỉ còn trơ lại những bộ hài cốt khô khốc.
Mà ở sau lưng hắn, xoáy nước kia đang từ từ thu nhỏ lại.
Xoáy nước đang thu nhỏ, khí tức của nam tử đang cường đại lên, trong con ngươi đen kịch, bắt đầu hiện lên một tia sáng linh trí.
"Cuối cùng... cũng tới một con mồi ra trò."
Nam tử cất lời.
Giọng nói của hắn khàn khàn mà trầm thấp, ánh mắt rơi trên người Lý Huyền Thương.
Từ trên xuống dưới tỉ mỉ đánh giá một lượt, sau đó nở một nụ cười rợn người.
Đồng tử Lý Huyền Thương hơi co rút lại, không phải vì sợ hãi, mà vì hắn nhận ra nụ cười đó.
Đó là biểu cảm của thợ săn khi nhìn thấy con mồi.
Rõ ràng, nam tử đã xem hắn như con mồi rồi.
"Thông Huyền cảnh, nhục thân cường đại, khí huyết dồi dào."
Nam tử liếm liếm môi, trong đôi mắt đen kịch xẹt qua một tia tham lam.
"Ngươi một người, đủ sức địch lại tất cả."
Lý Huyền Thương mặt không biểu cảm, hít sâu một hơi.
Nam tử trước mắt mang lại cho hắn uy hiếp trí mạng, hắn biết trận chiến này lành ít dữ nhiều.
Hắn không biết mình có thể thắng hay không, nhưng hắn biết, bản thân buộc phải cá chết lưới rách, tử chiến một phen.
Xoáy nước hoàn toàn biến mất, thân thể nam tử vẫn còn mang theo dư vận chưa tan hết của nghi thức chuyển sinh.
Xung quanh thân thể quấn quầy sương mù màu đen, tựa như quỷ thần vừa từ âm phủ trở về.
Những làn sương đó không phải là linh lực bình thường, mà do vô số oán hồn ngưng tụ thành, mỗi một sợi đều mang theo khí tức tử vong.
Khuôn mặt hắn vặn vẹo, bắt đầu biến đổi, hai bộ mặt thay phiên xuất hiện trên cùng một gương mặt, quỷ dị đến cực điểm.
Hắn cử động thân thể một chút, xương cốt phát ra tiếng kêu răng rắc giòn giã, giống như đang thích ứng với cỗ thân thể mới này.
"Huyết Hải lão ma, ngươi là Huyết Hải lão ma."
Nam tử chợt đổi sắc, Triệu Vô Cực toàn thân run rẩy, kinh hãi hét lớn.
Huyết Hải lão ma là cường giả đỉnh cấp trong tà tu, tồn tại khủng bố ở Thần Tàng cảnh, tung hoành đại địa nhân tộc suốt hàng trăm năm.
Tương truyền hắn chạm trán cường địch, đã vẫn lạc, không ngờ lại bố trí động phủ ở Cam Tuyền quận, chết đi sống lại.
"Hàng trăm năm trôi qua, vẫn còn có người nhận ra bản tọa, ngươi khiến bản tọa bất ngờ đấy."
Giọng nói của Huyết Hải lão ma không nghe ra nửa phần sát ý, lại khiến người ta sởn tóc gáy.
Đôi mắt đen kịch của hắn quét qua chúng nhân trong địa cung, hài lòng gật đầu, sau đó lại dời ánh mắt lên người Lý Huyền Thương.
"Người trẻ tuổi, ngươi là con mồi thú vị nhất mà bản tọa từng thấy."
Giọng nói của Huyết Hải lão ma vẫn khàn khàn, nhưng đã có thêm một tia sinh khí so với lúc nãy.
"Ngươi yên tâm, bản tọa sẽ tận dụng thật tốt cỗ thân thể này của ngươi."
Lý Huyền Thương không đáp lời, hắn dùng hành động để đáp lại.
"Bầm!"
Bước ra một bước, mặt sàn đá của địa cung nát vụn từng tấc.
Thân thể hóa thành một đạo chớp đen, lao sầm vào Huyết Hải lão ma.
Không có chiêu thức hoa hòe, không có cương khí ngoại phóng, chỉ là tốc độ và sức mạnh thuần túy.
Đây là phương thức chiến đấu hắn thành thạo nhất, cũng là hiệu quả nhất.
Đồng tử Huyết Hải lão ma hơi co lại, hắn nâng tay phải lên, năm ngón tay mở ra, lòng bàn tay hiện lên một đạo phù văn màu đen đang xoay tròn.
"Bầm!"
Nắm đấm của Lý Huyền Thương va chạm với phù văn, phát ra một tiếng động trầm đục.
Sóng xung kích khuếch tán ra xung quanh, thổi bay đá vụn hài cốt trong địa cung văng tứ tung.
Sau một kích, Huyết Hải lão ma lùi lại ba bước, Lý Huyền Thương đứng im bất động.
Huyết Hải lão ma cúi đầu nhìn tay phải của mình, lòng bàn tay bị chấn đến tê rần, ánh sáng của phù văn màu đen mờ đi mấy phần.
Trong mắt hắn xẹt qua một tia kinh ngạc, lập tức hóa thành hứng thú nồng đậm hơn.
Những người khác nhìn thấy một màn này, chấn động vô vàn, đồng thời trong lòng dâng lên một tia hy vọng.
"Huyết Hải lão ma vừa mới sống lại, không còn ở trạng thái đỉnh phong, Lý đại nhân chiến lực ngất trời, chúng ta vẫn còn hy vọng."
Lý Huyền Thương một quyền chấn lùi Huyết Hải lão ma, để chúng nhân nhìn thấy hy vọng sống sót.
"Lực lượng lớn thật."
Huyết Hải lão ma lẩm bẩm.
"Năm xưa khi bản tọa ở Thông Huyền cảnh sơ kỳ, cũng không có lực lượng lớn nhường này."
"Ngươi không phải tu luyện ra, là bẩm sinh? Hay là... huyết mạch của ngươi có vấn đề?"
Huyết Hải lão ma không vội ra tay, ngược lại liên tục đánh giá Lý Huyền Thương, hứng thú trong mắt ngày càng đậm.
Lý Huyền Thương không nói một lời, quyền thứ hai đã oanh ra.
Lần này Huyết Hải lão ma không cứng kháng, thân pháp của hắn phiêu hốt bất định tựa quỷ mị, để lại mấy đạo tàn ảnh tại chỗ cũ.
"Phóc!"
Nắm đấm của Lý Huyền Thương xuyên qua tàn ảnh, oanh vào khoảng không, kình quyền đánh vách đá địa cung thủng một cái hố sâu mấy trượng.
Huyết Hải lão ma xuất hiện sau lưng Lý Huyền Thương, năm ngón tay cụp thành trảo, chộp về phía tâm ngót lưng hắn.
Đầu ngón tay ngưng tụ linh lực màu đen, sắc bén như dao, mang theo uy thế xé toạc vạn vật.
Lý Huyền Thương không quay đầu lại, cùi chỏ phải đột ngột đánh ngược về sau.
"Bầm!"
Mũi chỏ va chạm với tâm trảo, lại là một tiếng động trầm đục.
Trảo kích của Huyết Hải lão ma bị chấn văng ra, áo giáp sau lưng Lý Huyền Thương xuất hiện năm vết rách.
Không tổn thương đến da thịt, chỉ cách một đường tơ kẽ tóc.
"Phản ứng không chậm."
Huyết Hải lão ma lùi ra xa mấy trượng, vẩy vẩy cánh tay đang tê rần, đôi mắt đen kịch tràn ngập vẻ tán thưởng.
"Nhục thân cường hoành, phản ứng nhạy bén, bản năng chiến đấu gần như hoàn hảo."
"Người trẻ tuổi, ngươi thực sự là con người sao? Sao ta cứ cảm giác ngươi giống một con hung thú viễn cổ hình người hơn."
Lý Huyền Thương thật sự mất kiên nhẫn trước sự dài dòng của Huyết Hải lão ma, không kìm được cất lời.
"Ngươi nói nhảm nhiều quá rồi."
Hắn áp sát tới, song quyền oanh ra như mưa bão.