“Phụt!”
Lý Huyền Thương rút lợi kiếm ra, che vết thương lại, thế nhưng máu tươi vẫn không ngừng tuôn trào.
Nhìn kẻ mặc thanh bào bị đánh văng ra xa, Lý Huyền Thương không có cơ hội ra tay chém giết, đành nhanh chóng trốn ngược về thành.
Mọi biến hóa diễn ra quá đỗi nhanh chóng, từ lúc kẻ mặc thanh bào ra tay cho đến khi Lý Huyền Thương đánh văng đối phương đi, thảy chỉ xảy ra trong chớp mắt.
Đến khi đám đông phản ứng lại thì Lý Huyền Thương đã sớm rời khỏi chiến trường.
“Là sát thủ của Yên Vũ Lâu, có kẻ bỏ tiền mua hung thủ lấy mạng người.”
Diệp Vô Trần và những kẻ khác nhận ra thân phận của kẻ vừa ra tay, chính là sát thủ xuất thân từ Yên Vũ Lâu.
Sát thủ bị một quyền của Lý Huyền Thương đánh cho trọng thương, hắn cắn răng gượng đứng dậy, lê lết thân thể tơi tả nhanh chóng rời đi.
Khoảng thời gian này hắn vẫn luôn ẩn nấp trong bóng tối để tìm kiếm cơ hội, cuối cùng cũng chờ được thời cơ ra tay một kích tất sát.
Nhưng ngặt nỗi hắn lại đánh giá thấp thực lực của Lý Huyền Thương, chẳng những không thể một kiếm chém chết đối phương, ngược lại còn khiến bản thân lâm vào trọng thương.
“Lý Huyền Thương đã bị sát thủ của Yên Vũ Lâu đánh trọng thương, hắn chạy không thoát bao xa đâu, mau đuổi theo.”
Bọn người Diệp Vô Trần đã vận chuyển chân khí ép xuống luồng khí huyết cuồn cuộn trong cơ thể. Dù thương thế chưa bình phục hoàn toàn nhưng bọn chúng đã có thể ra tay, vội vã tung người truy sát Lý Huyền Thương.
Trái tim của Lý Huyền Thương đã bị đâm thủng, cho dù ngươi có mạnh đến đâu thì cũng chỉ là da thịt phàm thai, nếu không chết thì cũng phải tàn phế.
Lý Huyền Thương ở trạng thái này tuyệt đối không còn sức kháng cự lại bọn chúng, chính là thời cơ tuyệt hảo nhất để kết liễu tính mạng hắn.
Vết thương của Lý Huyền Thương quả thực rất nghiêm trọng, nhưng lại không chí mạng như trong tưởng tượng của bọn chúng.
Chỉ cần qua khoảnh khắc nửa đêm, cơ thể nhận được sự tăng phúc, tối đa năm ngày là hắn có thể hồi phục phần lớn.
Hắn lao vào mật đạo, nhanh chóng rời khỏi ngoài thành.
Thu liễm toàn bộ khí tức, cẩn thận từng ly từng tí rời đi.
Diệp Vô Trần và những kẻ khác vẫn đang lùng sục khắp trong thành, hoàn toàn không biết Lý Huyền Thương đã sớm chuồn mất tăm hơi.
Mấy canh giờ sau, đám người gần như lật tung cả thành An Châu lên, cuối cùng cũng tìm thấy hai con đường dẫn thẳng ra ngoài thành.
Một lối nằm ở một tòa tiểu viện hẻo lánh, chính là con đường mà Lý Huyền Thương từng sử dụng, lối còn lại nằm ở phủ An Châu Hầu.
“Đáng chết, Lý Huyền Thương đã trốn qua đường mật đạo rồi.”
Đám đông tức giận đến mức lồng ngực phập phồng, gầm thét liên hồi để trút bỏ sự phẫn nộ trong lòng.
Bọn chúng đã phải trả cái giá đắt thế mà vẫn không thể giết nổi Lý Huyền Thương, điều này khiến bọn chúng hoàn toàn không thể chấp nhận được.
“Mau đuổi theo cho ta, thấy người phải thấy xác, thấy tử thi phải thấy hồn!”
Đám đông nhanh chóng đuổi theo qua lối mật đạo, phái ra lượng lớn nhân thủ để dò tìm tung tích của Lý Huyền Thương.
Lý Huyền Thương đã trúng vết thương chí mạng, bọn chúng vẫn còn cơ hội để bám theo đuôi hắn.
Lý Huyền Thương thừa biết đám người kia chẳng mấy chốc sẽ phát hiện ra mật đạo và chắc chắn sẽ đuổi theo.
Hắn không trực tiếp đi về quận Lưu Vân mà trên suốt chặng đường liên tục vòng vèo, thay đổi phương hướng, thậm chí thỉnh thoảng còn lao đầu vào những rậm sâu rừng thẳm.
Hắn cố tình để lại một số manh mối nhằm dẫn dụ đám đông đi lùng sục núi non.
Hắn muốn kéo dài thời gian để Đỗ Thiên Phong cùng những người khác rút lui an toàn.
Dưới sự cố ý đánh lạc hướng của hắn, Diệp Vô Trần và đồng bọn tức đến sứt đầu mẻ trán mà vẫn chẳng thể nào đoán ra được bước đi tiếp theo của Lý Huyền Thương.
“Đáng chết, rốt cuộc Lý Huyền Thương muốn đi đâu?”
Đám đông á khẩu không trả lời được, hoàn toàn bất lực trước Lý Huyền Thương.
Chẳng mấy chốc năm ngày đã trôi qua, thương thế của Lý Huyền Thương đã hồi phục hơn nửa.
Cho dù lúc này có bị Diệp Vô Trần và đồng bọn tìm thấy, hắn cũng chẳng chút sợ hãi.
“Kẻ ra tay đánh lén ta rốt cuộc là ai? Ẩn nấp trong bóng tối, một kích trúng đích, quả là một tên sát thủ chuyên nghiệp.”
Lý Huyền Thương nhớ lại kẻ mặc thanh bào đã ám sát mình khi trước, trong lòng hoài nghi đó là một sát thủ đích thực.
“Trước tiên cứ đi hội họp với phụ mẫu, sau đó sẽ thỉnh giáo đại nhân Đỗ Thiên Phong, ông ấy kiến thức uyên bác, có lẽ sẽ biết lai lịch của tên sát thủ kia.”
Lý Huyền Thương không còn cố tình để lại tung tích nữa, sau khi xóa sạch mọi dấu vết, hắn liền sải bước hướng thẳng đến quận Lưu Vân.
Đỗ Thiên Phong và những người khác chỉ đến trước Lý Huyền Thương đúng một ngày, hiện đang dừng chân nghỉ ngơi chỉnh đốn.
Vừa đến quận Lưu Vân, việc đầu tiên Lý Huyền Thương làm là đi gặp người nhà.
“Con ta bình an vô sự là tốt rồi.”
Lý Huyền Thương bình an trở về, tảng đá lớn đang đè nặng trong lòng hai vị trưởng bối cùng đại tỷ cuối cùng cũng có thể buông xuống.
Sau khi thăm hỏi người nhà, Lý Huyền Thương đến yết kiến Đỗ Thiên Phong, đem toàn bộ tình hình bẩm báo lại một cách trung thực.
“Thành An Châu đã thất thủ, chúng ta không còn cơ hội nào nữa, chỉ có thể rời khỏi An Châu mà thôi.”
Không nhận được sự chi viện từ triều đình, việc An Châu thất thủ ngay từ đầu đã là chuyện được định đoạt sẵn.
Có thể trụ vững cho đến tận bây giờ đã là điều vô cùng hiếm có khó tìm rồi.
Đỗ Thiên Phong trầm ngâm một lát, đoạn cất lời: “Kẻ ám sát ngươi lúc sau rất có thể xuất thân từ Yên Vũ Lâu, chắc chắn là có kẻ đã bỏ tiền mua mạng người.”
Dựa vào y phục và thủ pháp ra tay mà Lý Huyền Thương miêu tả, Đỗ Thiên Phong suy đoán kẻ vừa xuất thủ đến từ Yên Vũ Lâu.
Sắc mặt ông vô cùng nghiêm nghị, dặn dò: “Nhiệm vụ chưa hoàn thành thì sát thủ của Yên Vũ Lâu sẽ gần nhưtruy cùng diệt tận, ngươi tuyệt đối phải cẩn thận đấy.”
Bị sát thủ của Yên Vũ Lâu nhắm đến chính là một phiền toái tày đình, bất cứ lúc nào cũng có thể phải đối mặt với nguy cơ mất mạng.
“Đại nhân cứ yên tâm, bọn chúng tuyệt đối không có cơ hội đó đâu.”
Trải qua vụ ám sát lần này, Lý Huyền Thương đã đề cao cảnh giác, sát thủ của Yên Vũ Lâu muốn ra tay ám sát hắn lần nữa tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng gì.
Đỗ Thiên Phong khẽ gật đầu, đem kế hoạch tiếp theo nói cho Lý Huyền Thương biết.
“Liễu gia thuộc tộc của Châu Mục đại nhân đã điều động hạm đội đến quận Lưu Vân, đến lúc đó chúng ta sẽ xuất phát từ sông Thương Lân, né tránh Vân Châu, đi thẳng đến Dương Châu.”
Muốn vượt qua Vân Châu thì chỉ có thể xuyên qua dãy núi Kỳ Liên, nhưng con đường đó quá mức mạo hiểm, đi đường thủy ngược lại vừa nhanh vừa an toàn hơn nhiều.
Lý Huyền Thương lại một lần nữa có cái nhìn sâu sắc hơn về nội tình và thủ đoạn của những môn phiệt thế gia này.
Bị vây khốn ở An Châu mà vẫn có thể điều động tàu thuyền từ Dương Châu tới đây, thực lực bàng bạc này quả thực không thể xem thường.
Lý Huyền Thương cũng đã hiểu vì sao Đỗ Thiên Phong lại muốn mang theo một đám quan viên An Châu cùng nhau bỏ trốn.
Bản thân đám người này đã sở hữu nguồn năng lượng không tầm thường, cộng thêm thế lực đứng sau lưng bọn họ, đến cả triều đình cũng không dám xem thường.
Mọi người cùng nhau gánh vác thì mới có thể chịu đựng được trọng tội làm mất An Châu.
Lý Huyền Thương do dự chốc lát, cuối cùng vẫn quyết định đem nỗi nghi hoặc trong lòng hỏi cho ra lẽ.
“Đỗ đại nhân, tình hình của Thủ Bị đại nhân thế nào rồi?”
Nếu không có cường giả Thông Huyền cảnh tọa trấn, trong lòng Lý Huyền Thương mãi vẫn cảm thấy bất an.
Lỡ như cường giả Thông Huyền cảnh của Vân Châu kéo đến, hắn hoàn toàn không có cách nào chống đỡ.
Đỗ Thiên Phong chần chờ một thoáng, nhưng rồi vẫn không giấu giếm Lý Huyền Thương.
“Cứ yên tâm đi! Thủ Bị đại nhân mãi vẫn chưa lộ diện là bởi vì lão đang kịch chiến với cường giả Thông Huyền cảnh của Vân Châu, đối phương đã bị Thủ Bị đại nhân kiềm chân, không cách nào ra tay được.”
Nghe vậy, Lý Huyền Thương lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ.
Hèn chi cường giả Thông Huyền cảnh của Vân Châu lại không xuất hiện trên chiến trường, hóa ra là đã bị Đỗ Thiên Hạo kéo chân lại rồi.
Như vậy thì Lý Huyền Thương liền không cần phải lo lắng về mối đe dọa từ Thông Huyền cảnh nữa.
Chỉ cần bọn họ ẩn trốn một thời gian, đợi đến khi hạm đội của Liễu gia đến nơi là có thể rời khỏi vùng đất hiểm ác An Châu này.
“Hạm đội của Liễu gia muốn đến nơi ít nhất cũng cần thời gian hai mươi ngày, trong khoảng thời gian này, tuyệt đối không được để lộ tung tích.”
Đỗ Thiên Phong mang vẻ mặt đầy lo lắng, khoảng thời gian hai mươi ngày nói dài không dài, nói ngắn không ngắn nhưng hoàn toàn có thể bị người của Vân Châu phát hiện ra.
Nếu để Vân Châu biết bọn họ đang ở quận Lưu Vân, chắc chắn chúng sẽ kéo đến tận cửa tàn sát.
“Ta sẽ đi kéo dài thời gian.”
Lý Huyền Thương quyết định ra tay, quấy rối phương hướng truy lùng của Vân Châu để tranh thủ thời gian.
“Nhất định phải cẩn thận đấy.”
Đỗ Thiên Phong thừa biết thực lực của Lý Huyền Thương, nhưng vẫn không quên cất lời nhắc nhở.
“Đại nhân cứ yên tâm.”
Sau đó, Lý Huyền Thương từ biệt người nhà, một mình lẻ loi rời khỏi quận Lưu Vân.
“Hy vọng hạm đội mau chóng đến nơi, bằng không Đại Ma sắp thoát khỏi phong ấn mất rồi.”
Đại quân Vân Châu là một mối đe dọa chí mạng, mà Đại Ma kia cũng là một tồn tại muốn lấy mạng người.
Lý Huyền Thương chỉ có thể cầu mong hạm đội nhanh chóng đến nơi để sớm ngày trốn khỏi An Châu.