"Oành!"
Lời này vừa thốt ra, chẳng khác nào tiếng sấm nổ tung giữa trời quang.
Kẻ rời nhà hai năm, bị bắt tới biên ải làm pháo hôi, đứa trẻ mà mọi người đều tưởng đã chết rũ nơi chiến trường, vậy mà lại trở thành chiến binh chính quy của triều đình!
Toàn trường trong chớp mắt chìm vào tĩnh lặng như tờ. Dù là Tiền đại hộ, đám gia đinh, hay những dân làng vây xem xung quanh, tất cả đều trợn tròn mắt, vẻ mặt tràn ngập sự khó tin.
Phải biết rằng, trong thời buổi yêu ma loạn thế này, chỉ cần bước chân vào quân tịch, trở thành chiến binh của triều đình, đó chính là hoàn toàn thoát khỏi tầng lớp tiện dân.
Hưởng sự che chở của luật pháp triều đình, cho dù là hương thân hay quan lại địa phương cũng phải nể sợ ba phần.
Sự ngạo mạn và hung tợn trên mặt Tiền đại hộ lập tức cứng đờ, thay vào đó là sự kinh hãi đến cực điểm, thịt mỡ toàn thân run rẩy liên hồi, hai chân mềm nhũn, suýt nữa thì quỵ ngã xuống đất.
Lão vừa rồi lại dám cướp người nhà của chiến binh triều đình, còn muốn ép con gái người ta hầu hạ để trừ nợ. Việc này nếu bị truy cứu đến cùng, đừng nói là toàn bộ gia sản, e rằng ngay cả cái mạng cốt này cũng không giữ nổi!
"Quân. .. quân gia thứ tội! Tiểu nhân mắt mù không thấy Thái Sơn, tiểu nhân đáng chết!"
Tiền đại hộ chẳng còn chút khí thế hống hách như ngày thường, "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu với viên đầu mục sai dịch. Rồi lão vội vã xoay người hướng về phía người nhà họ Lý, dập đầu như giã tỏi:
"Lý lão huynh, lão tẩu tử, là ta hồ đồ, là ta bị ma xui quỷ khiến! Khoản nợ này ta không đòi nữa, bạc miễn sạch, một bút xóa nợ!"
Lão quay đầu gầm lên với đám gia đinh: "Đồ ngu, còn không mau thả Lý tiểu thư ra!"
Đám gia đinh sợ tới mức hồn siêu phách lạc, vội vã buông Lý Linh Nhi ra, bò lăn bò xoài lui sang một bên, không dám ngẩng đầu.
Cha mẹ Lý và hai người con gái cũng hoàn toàn ngây dại, nhất thời quên cả khóc lóc, mặt mày ngơ ngác.
Huyền Thương. .. đã trở thành chiến binh của triều đình?
Đứa con trai mà họ ngày đêm thương nhớ, nơm nớp lo sợ suốt hai năm qua, lại ở biên ải đánh ra được tiền đồ thế này?
Hai năm qua Lý Huyền Thương không có lấy một mống tin tức gửi về, họ tuy không muốn chấp nhận thực tế phũ phàng, nhưng cũng biết hắn lành ít dữ nhiều, e rằng đã tử trận.
Bây giờ lại nhận được tin Lý Huyền Thương không những chưa chết, mà còn trở thành chiến binh chính quy của triều đình, cả nhà họ ngơ ngác đứng hình, hệt như đang nằm mơ.
"Lý Huyền Thương vậy mà lại trở thành chiến binh triều đình, đó là người hưởng bổng lộc triều đình, có tên trong quân tịch đàng hoàng đấy!"
"Chẳng phải sao! Người nhà của chiến binh, ai dám bắt nạt chứ?"
"Đúng là khổ tận cam lai! Năm đó bị bắt đi làm pháo hôi, ai cũng nghĩ nó không sống nổi, không ngờ lại quang tông diệu tổ thế này!"
"Nhà họ Lý lần này phất lên rồi! Có đứa con trai làm chiến binh, sau này ở thôn Thanh Khê này không ai dám bắt nạt họ nữa, thuế má phu dịch đều được giảm miễn, không còn phải sống cảnh cực khổ nữa!"
". .."
Những tiếng bàn tán xôn xao tràn ngập sự ngưỡng mộ cùng kinh ngạc.
Ánh mắt của dân làng xung quanh nhìn về phía gia đình nhà họ Lý đã hoàn toàn thay đổi. Từ thương hại, thở dài ngao ngán ban nãy, giờ đây chuyển thành chấn động, ngưỡng mộ, ghen tị, cùng một niềm kính sợ sâu sắc.
Viên đầu mục sai dịch lạnh lùng nhìn Tiền đại hộ đang quỵ ngã dưới đất, trầm giọng nói: "Lý chiến binh vì nước trấn giữ biên cương, bảo vệ giang sơn an định, người nhà của hắn nhận được sự che chở của triều đình. Từ nay về sau, nếu ngươi còn dám dẫn người đến quấy rầy, bắt nạt áp bức, tất sẽ khép vào tội mưu phản, mẫn môn sao trảm!"
Triều đình tuy dùng đủ mọi thủ đoạn bóc lột bách tính, nhưng đối với người của mình lại ban cho đãi ngộ vô cùng hậu hình. Thời buổi yêu ma loạn thế, sức mạnh võ lực cá nhân có thể phát huy đến mức tối đa, tầm quan trọng của chiến binh là điều không cần bàn cãi.
Rất nhiều người mơ ước trở thành chiến binh, ngoài việc muốn ngoi lên làm kẻ bề trên, thứ họ khao khát nhất chính là gia đình có thể nhận được sự che chở của triều đình.
"Tiểu nhân không dám, không dám nữa đâu! Cho tiểu nhân mượn thêm một trăm cái gan, tiểu nhân cũng tuyệt đối không dám bước chân vào nhà họ Lý nửa bước!"
Tiền đại hộ sợ tới mức mặt cắt không còn một giọt máu, liên tục dập đầu xin tha. Lão vội vàng dắt díu đám gia đinh bò lăn bò xoài, hoảng loạn tháo chạy khỏi sân nhà họ Lý, đến một câu đe dọa cũng chẳng dám để lại.
Đám quan sai thấy Tiền đại hộ bỏ chạy cũng không ngăn cản. Tiền đại hộ cắm rễ ở địa phương này đã nhiều năm, ít nhiều cũng có chút quan hệ, bọn họ không nhất thiết phải vì Lý Huyền Thương mà đắc tội chết với tên này.
Mãi đến khi nhóm Tiền đại hộ chạy biến không còn dấu vết, hiện trường mới hoàn toàn bùng nổ.
Người nhà họ Lý lúc này mới bừng tỉnh, ôm chầm lấy nhau khóc nức nở. Đó không còn là những giọt nước mắt tuyệt vọng, mà là giọt lệ mừng rỡ, hạnh phúc sau khi thoát khỏi kiếp nạn.
Lý Tú ôm chặt Lý Linh Nhi, ánh mắt tràn ngập niềm vui cùng tự hào. Đệ đệ của cô không chết nơi biên ải, lại còn trở thành chiến binh triều đình bảo vệ gia quốc, che chở người nhà. Từ nay về sau, trong nhà đã có chỗ dựa, rốt cuộc cũng nhìn thấy một ánh rạng đông giữa thời loạn thế.
Nhìn nhóm Tiền đại hộ té đái trong quần bỏ chạy, nét mặt tên đầu mục sai dịch mới dịu đi đôi chút. Hắn vội vàng bước tới, tự mình cúi người đỡ lấy cha mẹ Lý đang ngã quỵ trên đất, giọng nói chẳng còn chút quan uy nào, toàn là sự khách khí cùng tôn trọng.
"Lý đại thúc, Lý đại thẩm, mau đứng lên."
Hắn nhìn trán Lý mẫu còn vấy máu, y phục xộc xệch, vội dặn dò sai dịch đi cùng: "Mau, lấy thuốc thương tích mang theo ra đây, băng bó vết thương cho Lý đại thẩm."
Ngày thường, đám sai dịch huyện nha này trước mặt dân làng luôn hếch răng lên trời, đối với nông dân bình thường lại càng quát nạt hống hách. Nhưng lúc này, đối mặt với gia đình nhà họ Lý, từng hành động lại đẫm vẻ cung kính, thậm chí còn mang vài phần nịnh bợ cố ý.
Ai nấy đều hiểu rõ, Lý Huyền Thương là chiến binh chính quy đổ máu chém giặc nơi biên ải, là hộ gia đình quân tịch được ghi chép trong sổ sách triều đình, đâu phải thứ bách tính bình thường có thể sánh bằng. Đối xử tốt với người nhà họ Lý chính là kết giao với quân sĩ triều đình; nếu lỡ đãi mạn, nhẹ thì mất việc quan sai, nặng thì chọc giận quân ngũ, tội danh không hề nhẹ.
Cùng là người làm việc cho triều đình, nhưng đám sai dịch sống an ổn ở hậu phương như bọn họ, dù là địa vị hay đãi ngộ đều chẳng thể sánh bằng chiến binh xông pha đao thương ngoài tiền tuyến. Hoàng thất Đại Viêm vương triều cũng không phải lũ ngu ngốc, bọn họ thừa hiểu ai đang bán mạng vì mình, ai đang bảo vệ giang sơn cho mình, do đó đối với quân nhân vô cùng ưu ái.
Nhìn đám quan sai vốn cao cao tại thượng trước đây giờ lại cung kính với vợ chồng mình như vậy, cha mẹ Lý chân tay luống cuống, vừa mừng vừa sợ, liên tục xua tay từ chối: "Không dám làm phiền quan gia, chúng tôi. .. chúng tôi không sao."
"Nên làm mà! Lý tiểu ca ở biên ải xả thân quên mình, chống chọi man di, trảm sát yêu ma, bảo vệ chính là toàn bộ cõi bờ Đại Viêm chúng ta. Người nhà của hắn tự nhiên phải nhận được sự ưu ái của triều đình, nhận được sự kính trọng của chúng ta."
Viên đầu mục sai dịch chân thành nói, đợi sai dịch băng bó xong vết thương cho Lý mẫu, mới cất giọng dõng dạc truyền đạt từng ý chỉ của huyện nha. Giọng hắn vang dội, cố tình để tất cả dân làng có mặt đều nghe được rành rọt.
"Hôm nay chúng ta đến đây, một là thông báo tin mừng Lý tiểu ca thăng tiến thành chiến binh triều đình, hai là truyền đạt mệnh lệnh của Huyện thừa đại nhân."
"Kể từ hôm nay, toàn bộ gia đình nhà họ Lý trong vòng mười năm được miễn trừ toàn bộ thuế má, phu dịch, không cần nộp dù chỉ một phân thuế lương, càng không bị cưỡng chế bắt đi làm bất kỳ tạp dịch hay tráng đinh nào."
Hắn quay đầu nhìn sang những dân làng khác, ánh mắt ẩn chứa ý cảnh cáo: "Về sau, nếu còn ai dám bắt nạt nhà họ Lý, gây chuyện vô cớ, hoặc giả như gặp phải sơn tặc, tiểu yêu quấy nhiễu, cứ việc trực tiếp đến huyện nha Thanh Dương cầu cứu. Quan phủ nhất định sẽ lập tức ra mặt, bảo vệ nhà họ Lý chu toàn. Kẻ nào dám làm loạn, nghiêm trị không tha!"
[Miễn trừ toàn bộ thuế má phu dịch. ]
[Quan phủ toàn quyền bảo hộ. ]
Hai đạo chỉ dụ này đã hoàn toàn định đoạt vị thế đỉnh cao của nhà họ Lý ở thôn Thanh Khê.
Dân làng xung quanh nghe mà thèm đỏ cả mắt. Ở thời buổi loạn thế thuế nặng như hổ, phu dịch đè nặng vai này, việc có thể miễn trừ thuế má phu dịch quả thực là ơn mưa móc to lớn bằng trời, lại càng là một đặc quyền bằng xương bằng thịt!
Cha mẹ Lý xúc động đến mức toàn thân run rẩy, liên tục xái tay vái chào đám sai dịch: "Đa tạ quan gia, đa tạ Huyện thừa đại nhân, đa tạ triều đình. .."
"Lý đại thúc không cần đa lễ, đây đều là vinh quang do Lý tiểu ca dùng tính mạng đao thương nơi chiến trường liều mạng giành về."
Tên đầu mục sai dịch mỉm cười chắp tay: "Chiến sự biên ải gấp gáp, Lý tiểu ca thân ở quân doanh không thể về quê, chúng ta còn phải về huyện nha phục mệnh nên không ở lại lâu. Sau này nhà họ Lý nếu gặp khó khăn gì, cứ tới huyện nha tìm ta."
Nói xong, hắn dẫn theo đám sai dịch, khách khí gật đầu chào người nhà họ Lý, để lại tên tuổi của mình rồi mới xoay người chậm rãi rời đi.
Suốt cả quá trình lễ số chu toàn, chẳng hề có lấy nửa phần đãi mạn.