Chương 90: Nhóc con! Ngươi gặp may rồi... Ngươi gặp đại vận rồi!
"Tặc nhân chớ chạy!"
Phía sau Lý Hiển truyền đến giọng nói lạnh đến thấu xương của Diệp Thần Phong.
Không màng tới bi thương nữa, bào đệ đã chết, hắn buộc phải đưa đồ vật về nhà.
Cho dù phải dùng đến thủ đoạn cuối cùng đi nữa cũng bất chấp!
"Bây giờ vẫn chưa được, nơi này vẫn nằm trong phạm vi Thanh Trì."
"Kéo dài thêm chút nữa qua Thanh Hà quận, vào sâu trong núi Thanh Sơn mà vẫn không thể vứt bỏ cái tên điểu nhân này..."
Ánh mắt Lý Hiển lộ vẻ hung quang.
Liếc về phía Diệp Thần Phong cách đó không xa.
Sát ý cuồn cuộn.
Chuyến đi này, tính mạng thân gia hắn hoàn toàn không màng tới.
Chỉ cầu có thể đưa đồ vật về lại gia tộc.
Cho dù vì thế mà hy sinh tất cả.
Cũng may bào đệ đã tranh thủ cho hắn chút ít thời gian.
Bay thêm một đoạn nữa, khi hắn tung thủ đoạn ra, nhất định sẽ giết chết Diệp Thần Phong trước rồi mới về tộc...
Mà ở phía sau, thấy khoảng cách ngày một rút ngắn.
Diệp Thần Phong đã mất hết kiên nhẫn.
Định tung ra đại chiêu để tiêu diệt tên tặc nhân này.
Bên tai lại bất ngờ vang lên tiếng kinh ngạc của Kiếm lão...
"Ủa, cái phía trước kia là..."
"Trùng hợp vậy sao?!"
Chưa để Diệp Thần Phong hỏi rõ Kiếm lão có ý gì,
Đã thấy tên tán tu phía trước bỗng ngửa mặt lên trời kêu rên thảm thiết.
"Tại sao!"
"Tại sao lại không chịu buông tha một con đường sống cho gia tộc ta!"
"Ngươi - Thanh Trì Ma Tông quá mức khinh người!"
Gầm lên giận dữ, Lý Hiển trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào bóng người mặc bạch bào cách đó không xa cũng đang đứng phía trước.
Trong tầm mắt của hắn, một lớn hai nhỏ, tổng cộng ba bóng người đang chặn ngang đường đi của mình.
Hệt như mai phục sẵn hắn từ trước.
Chặn đứt con đường sống của hắn.
"B bào đệ đã chết, ta chỉ muốn đưa đồ vật về tộc."
"Cớ sao cứ phải chặn ta, cứ phải chặn ta!"
"Được được được được! Đã thế, thì cùng chết đi!"
Lý Hiển thấy không còn cơ hội, chẳng thể bước tiếp dù chỉ một bước.
Mới thù cũ hận trào dâng trong lòng, hắn không chần chừ thêm nữa.
"Mộc Tàng Xuân Sinh!"
"Lên!"
Ầm ~!
Một tiếng gầm giận dữ chấn động mây mù.
Toàn thân Lý Hiển khí huyết sôi trào, linh lực thối rữa loãng trong đan dược giờ phút này đang điên cuồng thiêu đốt.
Toàn bộ da thịt đỏ rực như máu.
Chỉ trong chớp mắt, một cỗ khí thế vượt xa Luyện Khí từ bề mặt cơ thể hắn bốc lên ngút trời!
"Đây là... Trúc... Trúc Cơ!"
Lục Ly nhìn vị tu sĩ xa lạ bỗng nhiên tung đại chiêu không xa phía trước, có chút ngơ ngác.
Trong góc nhìn của hắn, chỉ thấy một tu sĩ đầu bù tóc rối bỗng lao vọt tới, miệng lẩm bẩm cái gì mà gia tộc với vinh dự, vướng bận, rồi thì đệ tử đệ đồ gì đó.
Sau đó không hiểu sao lại tung luôn đại chiêu, hiện ra uy áp Trúc Cơ.
Không những tung đại chiêu, lại còn đang trợn mắt nhìn hắn đầy vẻ giận dữ.
"Lục sư đệ!"
"Sao ngươi lại ở chỗ này!"
Giọng nói vui mừng của Diệp Thần Phong truyền vào tai Lục Ly.
Trong mắt không hề có chút sợ hãi nào trước khí tức Trúc Cơ, mà chỉ toàn là sự kinh ngạc vui mừng khi tìm thấy Lục Ly.
Ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm về phía Lục Ly.
Nghe thấy tiếng gọi, Lục Ly trầm mặc.
Ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Thần Phong đã đến gần hơn một chút và lộ rõ diện mạo.
Ừm, phá án rồi.
Giờ thì hắn đã biết cái tai họa của mình từ đâu mà ra.
Làm nãy giờ...
"Lại là ngươi!"
"Ngươi... người này là ai?"
"Thôi đi, Diệp sư huynh chuyện của huynh thì huynh tự giải quyết đi, Lò luyện của sư đệ vẫn đang nhóm lửa kìa!"
"Cáo từ!"
Dứt khoát chắp tay một cái, chưa đợi Diệp Thần Phong đáp lời, Lục Ly đã phóng vụt đi theo hướng ngược lại.
Vừa chạy vừa thầm mắng trong lòng.
"Ta biết ngay mà!"
"Cái tên này đi đến đâu là ở đó yên không nổi!"
"Đây còn là ở ngoài tông môn đấy, không khéo lát nữa lại lòi ra chuyện lớn gì nữa đây!"
Không dám chậm trễ, Lục Ly vội vã bay đi.
Không muốn dính dáng chút xíu nào đến chuyện đằng sau cả.
Thế nhưng Lý Hiển kia không biết là bị đại chiêu làm cho u mê đầu óc hay thế nào mà đôi mắt đỏ ngầu một mảnh.
Cũng chẳng thèm nhìn người hay phân biệt phải trái.
Linh lực toàn thân bỗng chốc bùng nổ, đuổi thẳng theo hướng Lục Ly.
Tốc độ độn thổ sánh ngang Trúc Cơ thậm chí còn đánh ra tiếng động xé gió!
"Ầm ầm!"
Một tiếng động lớn vang lên, chớp mắt đã tới nơi.
"Chết!"
Đi kèm với tiếng gầm khàn đặc, một đạo linh lực thuần huyễn hóa thành đại đao bằng vàng hung hăng chém tới chỗ Lục Ly.
"Lục sư đệ cẩn thận!"
"Sư tôn!"
Nhìn thấy kim đao cuồn cuộn chém tới, Diệp Thần Phong và Nhị Tử đồng thời kinh hô thành tiếng.
Lục Trưởng Dạ thậm chí còn sợ đến mức nhắm tịt mắt lại.
"Kiếm lão! Đừng giữ lại nữa! Tên tặc nhân đó giờ phút này sánh ngang Trúc Cơ, Lục sư đệ tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn."
"Ra tay mau! Cứu Lục sư đệ một mạng!"
Khoảng cách quá xa, Diệp Thần Phong không có cách nào khác, đành phải lo lắng cầu cứu Kiếm lão.
Về điểm này, Kiếm lão có chút do dự.
"Cái này... nhóc con, ta ra tay một lần là mấy năm không thể động đậy nổi đâu, ngươi chắc chứ?"
"Lỡ như sau này ngươi..."
"Mau lên!"
"Cái này... Thôi được rồi..."
Kiếm lão có phần không mấy tự nguyện, nhưng lại không thắng được Diệp Thần Phong.
Định tung thủ đoạn ra.
Nhưng dường như chợt nhìn thấy cái gì đó, thần hồn chấn động, giọng điệu đầy kinh ngạc.
"Kia... kia là cái thứ gì vậy?!"
"Cái gì với cái gì! Mau ra tay đi Kiếm lão!"
Diệp Thần Phong vẫn chưa phát hiện ra, chỉ thấy kim đao mang theo thế chẻ núi chém mạnh vào Lục Ly, lập tức hoảng hốt.
Thế nhưng.
Cảnh tượng bi thảm mà hắn lo lắng đã không xảy ra.
"Ầm!"
Một tiếng nổ lớn chấn động màng tai.
Kim đao cuồn cuộn bỗng nhiên vỡ vụn ngay trước người Lục Ly chừng ba mét.
Giống như chém phải vật gì bằng vàng đá.
Linh cơ bạo liệt văng tứ tung, kích thích ra một vòng gợn sóng có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Một cánh tay máy móc khổng lồ, dày dặn mạnh mẽ, tỏa ra ánh kim loại đen thẳm, vươn ra từ trong tầng mây, kiên cố bảo vệ Nhị Tử phía sau.
"Trưởng Minh, Trưởng Dạ, có bị thương ở đâu không?"
Giọng nói lạnh băng của Lục Ly truyền qua khoang lái cơ giáp, vang vọng bên tai mọi người.
Ẩn sau sự lạnh lùng đó là một nỗi nộ khí ngút trời.
Nhị Tử ngây người đáp lại.
"Không... tụ... tụi con không sao, sư tôn."
"Ừm, không sao là tốt rồi, lui sang một bên quan sát đi, để vi sư chém chết tên nghiệt súc này."
Đòn tấn công vừa rồi đã thực sự chọc giận Lục Ly.
Chỉ cần hắn chậm thêm chút xíu nữa thôi, hai đứa đồ đệ bảo bối mới thu nhận kia chắc chắn sẽ mất mạng.
Thực sự tưởng hắn là quả hồng mềm muốn nhào nặn thế nào thì nhào chắc!
Lại còn diễn ngay trước mặt đồ đệ, làm tổn hại thể diện của hắn.
Hôm nay không chém chết hắn, thì uy nghiêm sư phụ vứt đi đâu!
"Chết!"
Đưa tay ném Nhị Tử sang một ngọn núi bên cạnh.
Các đạo văn ở miệng phun tia phản lực vector chớp nháy điên cuồng.
Linh diễm bùng nổ!
"Ầm ầm!"
Tiếng xé gió đinh tai nhức óc vang lên bên tai Diệp Thần Phong.
Trong tầm mắt của hắn, một cỗ sinh vật bằng kim loại vàng cao tới mấy chục thước tựa như một ngôi sao sa từ trên trời xuống, bạo phát phóng vụt ra.
Hung hăng đâm thẳng vào người Lý Hiển đang mất hết lý trí.
Chỉ một đòn duy nhất đã khiến cho lớp linh cương hộ thể sánh ngang Trúc Cơ của đối phương bị ép biến dạng, khuôn mặt méo mó.
"Cái... cái này là..."
"Lục sư đệ cậu ấy..."
"Đây là pháp giáp ư? Lại có pháp giáp to lớn nhường này sao?!"
Diệp Thần Phong ngây người nhìn màn biến cố đột ngột trước mắt, tâm trí khiếp sợ tột cùng.
Trong thần thức của mình, hắn có thể cảm nhận được Lục Ly đang nằm ở bên trong khối kim loại khổng lồ kia.
Nhưng vật này quả thực vô cùng xa lạ.
Chỉ cảm thấy nó có vài điểm tương đồng với bộ chiến đấu pháp giáp kia, chỉ là phóng to hơn rất nhiều lần.
"Ực!"
Nuốt nước bọt cái đánh ực, giọng điệu của Diệp Thần Phong có chút ngẩn ngơ.
"Kiếm... Kiếm lão, ngài đã từng thấy loại vật phẩm thế này bao giờ chưa?"
"Sao... sao mà Lục sư đệ mặc cái này vào là có thể đánh nhừ tử tu sĩ Trúc Cơ rồi..."
"Ta... ta cũng chưa từng thấy bao giờ, ban nãy ta còn tưởng đó là loại khôi lỗi cỡ lớn nào đó cơ..."
"Chỉ là kiểu dáng có chút kỳ lạ..."
Giọng điệu của Kiếm lão còn kinh ngạc hơn cả Diệp Thần Phong.
Luyện Khí vượt cấp đánh Trúc Cơ không phải hắn chưa từng thấy.
Những thiên tài loại này ở Trung Châu rất nhiều, phần lớn đều dựa vào sức mạnh bản thân.
Nhưng mà hiện tại...
"Dựa vào ngoại vật để nghịch phạt Trúc Cơ thì không có gì lạ."
"Nhưng nếu như... vật này do chính tay cậu ta luyện chế ra..."
"Một tu sĩ Luyện Khí lại có thể luyện ra vật phẩm nghiền nát cả Trúc Cơ!"
"Ực!"
Kiếm lão phát ra một tiếng động mà lẽ ra một thể hồn không nên phát ra.
Sự run rẩy trong giọng nói đã đạt đến cực hạn không thể thêm được nữa.
"Nhóc con! Ngươi gặp may rồi... Ngươi gặp đại vận rồi!"
"Từ hôm nay trở đi, dù thế nào đi nữa ngươi cũng phải tóm cho bằng được tên tiểu tử này về cho bản tôn!"