Chương 86: Một người một kiếm, một đêm chôn vùi trăm tiên
"Cứu mạng a——"
"Hắn không phải con người, hắn không phải con người, hắn là ác ma, là Tu La đến từ địa đạo."
"Thả ta ra ngoài!!"
"Mau, hợp sức phá trận————"
"Vô dụng thôi, vô dụng thôi, các tiên nhân đều chết hết rồi, không chạy thoát được đâu!"
Có kẻ đang cất tiếng hô cứu mạng, cầu xin kỳ tích xuất hiện, có kẻ đang liều mình phá trận, làm chút giãy giụa cuối cùng, có kẻ quỳ rạp xuống đất tuyệt vọng gào khóc, có kẻ lẩm bẩm điên dại, chờ đợi tử thần giáng lâm...
Tiên đều vẫn lạc, thánh đều vẫn rơi.
Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt, có lẽ cả đời này bọn chúng chưa từng nghĩ tới, tiên nhân và thánh nhân lại yếu ớt không chịu nổi một kích như vậy....
Thanh kiếm kia vẫn đang gầm thét, mỗi lần xé gió lướt qua, thứ thu gặt về đâu chỉ là tính mạng của trăm người, ngàn người.
Dưới ánh trăng.
Màn sương máu đỏ tươi như đóa hoa quỳnh nở rộ trong đêm tối, liên tiếp bung nở, nhìn từ trên cao xuống, tựa như một biển sương, sương mù một màu đỏ máu.
Trong mờ ảo thấp thoáng bóng dáng của sự tàn sát.
Bọn chúng tuyệt vọng trong bất lực, hoảng loạn trong vô lực.
Tiếng kêu thảm thiết, tiếng hô cứu mạng, tiếng cầu nguyện, tiếng khóc lóc hòa lẫn với từng tiếng nổ vang dội, vang vọng không dứt trong tiểu thế giới này, nhưng rồi cũng dần dần yếu ớt đi.....
Giống như dòng lũ vỡ bờ, cuồn cuộn ngàn dặm, những con sóng ban đầu che trời lấp đất, rồi từ từ tĩnh lặng trở lại.
Đây là một cuộc tàn sát.
Cuộc cuồng hoan của một người một kiếm.
Giang Đại Bạch ngước nhìn một màn trước mắt, đáy mắt dần trở nên điên cuồng, giữa mi tâm, đạo kiếm thai kia ngày càng rõ nét trong sắc máu, lúc ẩn lúc hiện.
Sự lo lắng trong mắt thiếu niên đã tan biến hoàn toàn, thứ còn lại chỉ là sự hừng hực.
Thế nào là kiếm đạo?
Vào khoảnh khắc này, hắn dường như đã tìm được câu trả lời.
Một niệm chính là một kiếm.
Một kiếm có thể tru sát trăm tiên.
Một niệm có thể tàn sát ngàn thánh.
Một niệm có thể trảm một triệu người.
Một niệm có thể lật đổ thiên hạ thương sinh.
Chỉ là một niệm, liền thành một kiếm, lúc đi tựa điện chớp, lúc về như gió lốc, trong lúc nhấc tay hạ chân vạn vật tàn lụi.
Trảm sạch phương thiên địa này, một kẻ cũng không giữ lại.
Giang Tiên không chỉ nói suông, hắn thực sự có thể làm được điều đó.
Điên cuồng.
Quá mức điên cuồng.
........
Vầng trăng trên trời vẫn tinh khôi sáng ngời, không vướng một hạt bụi, thế nhưng trong tiểu thế giới động thiên, bên trong đại trận ánh vàng, từ lâu đã biến thành một màu đỏ thắm.
Núi non hoang vắng bị nhuộm thành một màu nâu sẫm, thây phơi đầy đồng.
Máu tươi từ trong núi từ từ hội tụ, hóa thành từng con suối nhỏ chảy vào trong huyết trì. Xung quanh quả trứng hắc long, huyết khí càng thêm cuồng bão, nó đang điên cuồng cắn nuốt tinh huyết nơi này.
Hơi ấm của máu vẫn còn vương vấn, tươi mới nhường nào.
Không biết đã qua bao lâu.
Có lẽ là một nén nhang, có lẽ chỉ là nửa chén trà, chẳng ai hay biết....
Chỉ biết rằng thế giới náo động suốt nửa đêm đã trở nên yên tĩnh trở lại, đại trận sắc vàng phai mờ toàn bộ ánh hào quang, thanh kiếm kia cũng ngừng bôn ba.
Nó quay trở lại bên cạnh thiếu niên áo đen.
Lơ lửng trước ngực hắn, vẫn sạch sẽ như thuở nào, mũi kiếm không vấy bẩn dù chỉ một chút máu tươi, tựa như vừa đi một vòng qua biển máu.
Nó vẫn giữ được sự thanh cao cho riêng mình.
Giang Tiên thu lại nụ cười quỷ dị đó, cũng thu luôn tiên kiếm lại, cúi xuống nhìn cảnh tượng bên dưới, đám đông một triệu người hùng hổ kéo tới, khung cảnh khí thôn sơn hà chỉ của giây trước, mà giờ đây đều đã hóa thành những bóng ma vô danh, chôn vùi trong tiểu thế giới này.
Giống hệt kết cục của tám mươi vạn ma giáo chúng, hay nói cách khác, bọn chúng còn chết thảm hơn cả ma giáo.
Đặc biệt là những tiên nhân đến cả tro tàn cũng chẳng còn.
Mà tất cả.
Đều bắt nguồn từ chữ tham.
Giang Tiên đã cho bọn chúng cơ hội, sáu mươi nhịp thở, bọn chúng hoàn toàn có thể rút lui khỏi động thiên này, nhưng bọn chúng đã không làm thế.
Cho dù phải đối mặt với vị tiên nhân là hắn, tận mắt nhìn thấy cả hồ thi thể nổinhập nhòa, bọn chúng vẫn không có lấy một kẻ lùi bước.
Thế nên bọn chúng phải chết.
Thế nhưng lại không chết hết. Dưới biển máu núi thây, giữa đống xương trắng chất chồng, vẫn có một phần nhỏ người sống sót.
Bọn chúng trốn dưới biển máu, bất động giả chết.
Bọn chúng là những kẻ cáọt lưới tình cờ sống sót sao?
Không.
Đó chỉ là chút từ bi cuối cùng của Giang Tiên, để cho bọn chúng sống sót mà thôi.
Đột ngột nhìn xuống phía dưới, Giang Tiên phất nhẹ tay áo, hai tay chắp sau lưng bước đi, giữa không trung, lạnh lùng ném lại một câu.
"Đều cút đi thôi, hãy mang câu chuyện của đêm nay truyền tụng khắp bốn phương, nói cho thế giới bên ngoài kia biết rằng, Huyền Châu từ nay đã không còn tiên nhân nữa....."
Giọng nói từ tốn vang lên, phiêu diêu khắp nơi theo làn gió mát, lọt vào tai những kẻ sống sót, thế nhưng mãi lâu sau vẫn chẳng có chút động tĩnh nào.
Cho đến khi.
Bóng lưng của thiếu niên áo đen hoàn toàn biến mất trong ánh trăng và sắc đỏ.
Cho đến khi.
Sương máu giữa chốn núi non từ từ bị gió thổi tán loạn, thế giới dần trở nên rõ ràng.
Một bóng người từ dưới đống thây phơi lảo đảo đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh bốn phía, biển máu núi thây, hắn giống như một oan hồn không nhà không cửa, chết lặng nhìn thế giới này.
Cuối cùng lảo đảo chật vật trốn chạy.
Tiếp theo là người thứ hai, người thứ ba..... hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn......
Bọn chúng dày đặc chen chúc.
Đẫm máu trồi lên từ biển thây núi xương, cắm cổ chạy bán sống bán chết về phía chân núi, khung cảnh ấy quả thực thảm hại vô cùng, giống như một đội quân bại trận, không chỉ vứt giáp vứt khiên, mà thứ vứt đi còn có cả linh hồn cùng tín ngưỡng của bọn chúng nữa......
Giữa muôn trùng núi non, tiếng bước chân vội vã, tiếng thở dốc liên hồi, số lượng nhiều đến mức không dưới mười vạn người. Thế nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, trong số những người này, không có lấy một kẻ nào bước vào Luyện Thần tam cảnh.
Đều nằm dưới cảnh giới thứ sáu.
Dưới ánh trăng, gió mát hiu hiu.
Trên một đỉnh núi, Giang Tiên ngồi trơ trọi một mình trên vách đá cheo leo, trong tay cầm bình hồ lô rượu, từng ngụm từng ngụm uống cạn rượu mạnh.
Giữa hàng mày, bên trong ánh mắt, luồng sát khí ngút trời kia dần dần trở nên bình ổn, cuối cùng biến mất không dấu vết.
Nhìn từ góc độ này.
Không thể nhìn thấy bãi chiến trường thây phơi đầy đồng kia, nhưng lại có thể thấy đám người mất hồn mất vía đang chạy trốn khắp núi non đồng ruộng.
Ánh mắt trầm ngầm, mặc cho gió chiều hiu hắt thổi.
Một bóng người từ đằng xa lướt tới, đáp xuống phía sau Giang Tiên. Thiếu niên mặc bạch y, sau lưng mang cự kiếm, chạy lúp xúp đến bên cạnh Giang Tiên.
Thấy mọi chuyện vẫn bình thường như mọi khi, lúc này hắn mới giãn hàng mày đang nhíu lại, trong mắt đan xen giữa sự phấn khích và khó hiểu.
Phấn khích vì Giang Tiên đã thắng, một người một kiếm trong một đêm, trảm sạch tiên thánh của một châu. Khó hiểu là vì đám người sống sót mà Giang Tiên vừa để lại dưới chân núi kia.
Hắn thầm nghĩ sao không giết nốt cho rồi.
Như vậy, sẽ chẳng có ai biết được tất cả chuyện này đều do một tay Giang Tiên làm ra cả.
Giang Tiên liếc nhìn thiếu niên bằng khóe mắt, cất tiếng hỏi:
"Sợ à?"
Đại Bạch đầy vẻ ngờ vực, hỏi ngược lại: "Sợ cái gì?"
Giang Tiên trầm giọng đáp: "Đống thây phơi đầy núi kia kìa."
Đại Bạch chẳng cần nghĩ ngợi, lắc đầu nói: "Không sợ, đó là con đường do bọn chúng tự chọn, chết cũng là số mệnh của bọn chúng, không trách được ai."
"Hừ... Thằng nhóc ngốc này!"
"Tuy nhiên....." Giang Đại Bạch lại ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Giang Tiên nhướng mày hỏi: "Tuy nhiên cái gì?"
Giang Đại Bạch giơ tay chỉ về phía chân núi, nơi có ngàn vạn khu rừng rậm ẩn hiện trong ánh trăng mờ ảo, thản nhiên nói: "Tại sao lại tha cho bọn chúng?"
Giang Tiên uống một ngụm rượu, sau đó tiện tay ném bình hồ lô cho Đại Bạch. Đại Bạch cực kỳ thành thạo giơ tay bắt lấy, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, cũng ngửa cổ uống một ngụm.
Giang Tiên dùng tay áo lau khóe môi, nheo mắt cười tủm tỉm:
"Có hai lý do."
Đại Bạch đầy vẻ mong chờ nhìn Giang Tiên.
Giang Tiên tiếp tục cất lời: "Thứ nhất, có giết hay không thì số lượng đó cũng đã đủ rồi."
Đại Bạch ra chiều đăm chiêu suy nghĩ rồi gật đầu, uống thêm một ngụm rượu mạnh nữa. Thấy mãi vẫn chưa thấy nói tiếp, hắn cúi người trả lại bình hồ lô cho Giang Tiên, hỏi:
"Thế còn lý do thứ hai thì sao?"
Giang Tiên nhe hàm răng trắng muốt, thần thái rạng rỡ nói: "Kiếm pháp soái khí như thế, phải để cho cả thế giới đều biết rằng, là ta Giang Tiên chém ra, không phải sao? Hahaha!"
Đại Bạch chợt hiểu ra, bật cười lắc đầu, đến mức chẳng biết nói gì hơn.
Giang Tiên đối diện với ánh trăng cạn chén, cất cao giọng nói:
"Đã làm thần thần thoại, thì phải vang danh tứ hải...."