Năm đó.
Gió thu hiu hắt, khắp thành giáp đen, lá cờ đẫm máu trông như hoa mai tháng Chạp, nở rộ khắp mọi ngóc ngách của Trục Lộc Thành.
Bầu trời vẫn chìm trong một màu đen kịt.
Mưa vẫn rơi.
Tựa như muốn gột sạch vết máu nhơ nhuốc khắp thành, trả lại cho thế giới này sự trong lành, giống như thiếu niên ngày xưa bước xuống núi, muốn trả lại cho thiên hạ này một sự công đạo vậy.
Mà hôm nay.
Y mang theo gió mưa, đi trọn mười năm, cuối cùng cũng bước vào tòa hoàng cung ấy.
Ngoài điện Kim Loan ngày xưa.
Vắng lặng đến lạ thường.
Thi thể rải rác khắp nơi trên mặt đất phủ kín những bậc thềm đá, máu hòa lẫn với mưa văng tung tóe khắp chốn, các cấm quân tay cầm đao đeo kiếm đứng sừng sững hai bên, từng người một sắc mặt nghiêm nghị, lặng chờ trong mưa, không nói một lời.
Tướng quân cưỡi ngựa.
Đi qua quảng trường rộng lớn, tiến đến trước điện Kim Loan.
Ngoài điện Kim Loan, trên bậc thềm cao, đặt một chiếc ngông rồng.
Vị hoàng đế ngày xưa đang ở trên ngai rồng ấy, đắm mình trong màn mưa, ngồi vững ở trung tâm, mặc cho trận mưa lớn làm ướt sũng bộ long bào.
Y cứ thế bất động.
Khác với vị tướng quân hô một tiếng vạn người ứng, biển người mênh mông ở ngay bên cạnh.
Phía sau y trống không chẳng một bóng người, chỉ còn lại một đại điện lạnh lẽo cô quạnh, cùng chiếc ngai rồng buốt giá dưới thân.
Tiêu sơ.
Thê lương.
Giống y hệt mùa thu này.
Y là một cội cây, nhưng lại là một cội cây đã rụng sạch cành lá, trơ trọi một mình.
Cây đổ khỉ tán, một khi mất thế vạn người ghét.
Nhưng mà.
Long uy vẫn còn đó, dẫu cho gương mặt y sớm đã tang thương.
Triều Thiên Khuyết cưỡi ngựa lên bậc thềm dài, tiến đến trước ngai rồng ấy, kìm cương ngựa, cúi xuống, bình thản nhìn người đàn ông trên ngai, nhạt giọng nói:
"Thúc thúc, mười năm rồi, cuối cùng chúng ta cũng gặp lại."
Triều Ca lười nhác chống cằm, chậm rãi mở mắt, đuôi mày khẽ nhướn lên, đảo mắt dò xét vị tướng quân trước mặt.
Trong miệng lại mang theo một nụ cười nhạt, cất lời khen ngợi:
"Quả không hổ là hậu duệ nhà họ Triều ta, khí chất anh hùng thiếu niên, cách xa hai dặm đã có thể ngửi thấy rồi, không tồi, không tồi..."
Triều Thiên Khuyết cười lạnh một tiếng, cố tình hỏi ngược lại một câu.
"Sao lại chỉ còn lại một mình ngươi?"
Triều Ca nheo đôi mắt dài hẹp, ra vẻ hờ hững nói:
"Chim khôn chết, chó săn thịt, chim cao hết, cung tốt cất, thành trì phá, mưu thần phản, vua thắng giặc thua, là chuyện thiên kinh địa nghĩa, có gì mà phải hiếm lạ chứ?"
Triều Thiên Khuyết cau mày, không nói một lời.
Triều Ca thở dài một tiếng, ngồi thẳng người hơn chút, vỗ vỗ chiếc ngai rồng bên cạnh, mang theo chút tiếc nuối nói:
"Ngươi thắng rồi, chiếc ghế này, là của ngươi."
Triều Thiên Khuyết nhìn sâu vào ngai rồng ấy, thâm trầm nói:
"Ta không muốn làm hoàng đế, chỉ là ngươi không xứng làm hoàng đế, vì bách tính thiên hạ, ta đành phải làm."
Triều Ca nghe vậy, tựa như nghe thấy một câu chuyện cười lớn nhất thế gian, cười dữ tợn:
"Hừm, ta không xứng, ta vì sao lại không xứng?"
"Ngai vàng của ngươi quá dơ bẩn." Triều Thiên Khuyết đáp.
Triều Ca nheo mắt, cười cợt: "Ngai rồng xưa nay vốn nhuốm máu, làm gì có chuyện dơ hay sạch, ngươi đi suốt dọc đường, móng ngựa đạp đến nơi này, chẳng lẽ không chết rất nhiều người, ngươi thì sạch sẽ chắc?"
Triều Thiên Khuyết không hề tranh luận với Triều Ca trước mặt, Giang thúc đã từng nói, đạo khác nhau không cùng mưu cầu, bất cứ lúc nào cũng không cần thiết phải đi tranh luận đúng sai với người có giá trị quan khác biệt với mình.
Bởi vì trên thế giới này vốn dĩ không có đúng sai tuyệt đối.
Chỉ cần là chuyện bản thân cảm thấy đúng, cứ làm là được, được làm vua thua làm giặc, tự có người đời sau phán xét.
Y lạnh lùng nói: "Ta không tranh với ngươi, còn có lời nào trối trăng không?"
Cảm nhận được ánh mắt nhìn xuống từ trên cao của đứa cháu trai, Triều Ca vô cùng khó chịu, trong mắt lóe lên vẻ chán ghét, mang theo chút dữ tợn, nhe răng cười nói:
"Nhóc con, đừng dùng ánh mắt đó nhìn trẫm, ngươi chỉ gặp may mà thôi, nếu không có vị kiếm tiên kia, ngươi lấy gì mà đấu với ta, ta bóp chết ngươi, dễ như bóp chết một con kiến."
Triều Thiên Khuyết không phủ nhận.
Mọi thứ của y ngày hôm nay, trong mắt người ngoài, là do chính y từng kiếm chém ra, cũng là do chính y từng trận sát phạt mà nên.
Nhưng suy cho cùng.
Nếu không có Giang thúc, y quả thực không đấu lại vị thúc thúc này, vị cựu thánh nhân trước mặt.
Nhưng thì sao chứ.
Thắng, chính là thắng.
Y hời hợt nhạt giọng đáp:
"Bất cứ lúc nào, vận may cũng là một phần của thực lực."
Triều Ca sững sờ, sắc mặt theo đó bình hòa lại, tựa như đã hiểu ra, thản nhiên đón nhận.
"Phải đấy, vận may cũng là một phần của thực lực."
Y lười biếng tựa lưng vào ngai rồng, trong mắt thoáng qua một tia nhẹ nhõm, ôn tồn nói:
"Không còn gì để nói nữa, ra tay đi."
Thua chính là thua.
Thực ra từ mười lăm năm trước, lúc nhìn thấy vị kiếm tiên kia, y đã sớm thua rồi.
Sống thêm mười lăm năm.
Tận hưởng mười lăm năm, y cảm thấy, đáng giá, ít nhất không có gì phải hối tiếc, bởi vì bản thân y vốn dĩ đâu có khả năng chiến thắng.
Triều Thiên Khuyết lật người xuống ngựa, bước đến trước ngai rồng.
Trên trời sấm chớp ầm ầm, gió thổi dữ dội hơn, mưa trút như thác đổ, vào khoảnh khắc một tia chớp đỏ như máu bao trùm lấy không gian.
Y cau mày, rút kiếm, chém một nhược, ánh kiếm lạnh lẽo lóe lên.
Một cái đầu lâu theo đó lăn xuống dưới ngai rồng.
Một đời đế vương, vẫn lạc nơi đây.
Kiếm phong Triều Thiên Khuyết khẽ rung, văng sạch vết máu, liếc nhìn thi thể không đầu kia một cái.
Thu kiếm, bước lên mấy bước, nhặt cái đầu lâu đang lăn lóc kia lên.
Đứng dậy.
Quay người.
Đối diện với vạn ngàn cấm quân, y giơ cao thủ cấp ấy lên.
"Triều Ca... đã vong."
Hàng vạn cấm quân thu đao về vỏ, thu mũi giáo lại, đồng loạt quỳ rạp, hô vang.
"Cung hạ ngô hoàng."
"Ngô hoàng vạn tuế!"
"Vạn tuế!!"
"Vạn vạn tuế!!!"
Tiếng hô chấn động trời xanh, vang dội bên dưới tầng mây cuồn cuộn.
Trên bầu trời, sấm sét tan biến, cơn mưa nói ngừng là ngừng ngay, một sợi nắng ấm xuyên qua tầng mây dày, không lệch chút nào chiếu lên người Triều Thiên Khuyết.
Tắm mình trong ánh nắng.
Triều Thiên Khuyết ngẩng đầu nhìn trời.
Triệu quân giáp sĩ ngẩng đầu nhìn trời.
Bách tính khắp thành cũng ngẩng đầu nhìn trời.
Gió đã ngừng, mưa cũng đã tạnh.
Họ nhìn thấy bầu trời Cửu Châu, mây tan sương tạnh.
Mùa thu năm ấy.
Hoàng quyền Cửu Châu thay đổi.
Vua cũ vẫn lạc, vua mới đăng cơ, đại xá thiên hạ, đao binh cất kho, ngựa thả Nam Sơn, miễn thuế thiên hạ ba năm...
Ngày bố cáo thiên hạ.
Bách tính thiên hạ, tung hô hoàng ân cuồn cuộn.
Thiếu niên năm ấy, rốt cuộc cũng đã đồ sát ác long, ngồi lên ngai vàng kia, trở thành con rồng mới.
Sử quan nâng bút, mở riêng một trang, ghi chép lại:
Cửu Châu có hoàng, hiệu là Triều Thiên Khuyết.
Thuở nhỏ ở một trấn nhỏ gặp kiếm tiên, bắt đầu học kiếm mười hai năm, tiểu thành.
Sau bước vào đời, ba năm du lịch, thấy nỗi khổ của thương sinh thiên hạ, danh tiếng điêu tàn.
Bèn khởi sự, ba ngàn thiết giáp đạp Giang Bắc, ba năm xưng vương, thu mười vạn binh.
Sau cất quân, lên Giang Nam, vượt Trường Giang, trăm vạn hùng binh vây khốn hoàng thành.
Mùa thu.
Phá thành, tru bạo quân, mà được thiên hạ, thuận theo ý trời, ngôi vị cửu ngũ, đăng cơ làm hoàng đế.
Góc bể bình yên, bốn biển thanh ngọc.
Ngày chân long quy vị, vạn đạo hào quang chiếu rọi Cửu Châu......
Nói chung là một màn ca tụng hết lời.
Thế nhưng người đời đều biết.
Cửu Châu đã có hoàng đế mới, mà vị hoàng đế ấy xuất thân từ trấn nhỏ nọ, trấn nhỏ được kiếm tiên che chở.
Mã vị kiếm tiên kia, tên là Giang Tiên.
Về sau.
Triều Thiên Khuyết áo gấm vinh quy về quê cũ, long ân rải xuống trấn nhỏ ấy.
Cả trấn xôn xao, cặp vợ chồng già tóc bạc phơ lại càng rưng rưng lệ nhòa.
Giống như ngày xưa, lại leo lên ngọn núi ấy.
Thế nhưng trước mắt lại là một khoảng trống hoác.
Y không thể gặp lại vị kiếm tiên ấy, mà chỉ tìm thấy một bức thư.
Một bức thư từ biệt của kiếm tiên.
Hoàng đế biết, vị kiếm tiên ấy đã rời đi rồi.
"Giang thúc..."