Giang Tiên tiếp lời, giơ hai ngón tay lên, chậm rãi nói:
"Ta tới chỉ vì hai chuyện. Thứ nhất, nói cho ngươi biết, đám người kia là do ta giết, quả trứng là do ta cướp, không liên quan gì đến người khác. Ngươi nếu muốn báo thù, ta ở ngay đây, không cần khách khí, cứ ra tay đi, ta đều tiếp hết."
Giáo chủ khẽ nhíu mày, sắc mặt càng thêm nghiêm nghị, nhưng lại chọn cách trực tiếp bỏ qua chuyện này. Những kẻ đã chết dường như chẳng mảy may quan trọng đối với hắn, tiếp tục hỏi:
"Thế còn chuyện thứ hai?"
Giang Tiên dường như đã đoán trước từ lâu. Dù sao thì đối với những vị thánh nhân cao cao ở trên, dưới thánh nhân đều là giun dế, đám người Dạ Mạc kia chẳng qua chỉ là từng quân cờ mà thôi.
Chết thì đã chết.
Y nâng tay chỉ vào quả trứng bên cạnh, hỏi:
"Thứ bên trong này rốt cuộc là cái gì?"
Giáo chủ nheo mắt, chằm chằm nhìn Giang Tiên mà không nói lời nào.
Giang Tiên nói tiếp: "Đừng nói với ta là ngươi không biết, ta không dễ bị lừa thế đâu."
Giáo chủ không còn che giấu nữa, thẳng thừng đáp: "Long."
"Long?" Giang Tiên lẩm bẩm nhỏ.
Giáo chủ thản nhiên nói: "Đúng vậy, đây là trứng hắc long."
Giang Tiên trầm mặc, ánh mắt liếc sang quả trứng màu đen, sâu trong đáy mắt là một tầng cảm xúc phức tạp.
"Quả nhiên là nó."
Sự thật chứng minh, phỏng đoán của bản thân là đúng, đây chính là [Dạ] chấn động tiên cảnh trong tương lai.
Dùng bóng tối xé rách ánh sáng.
Phản ứng và sự thay đổi biểu cảm của Giang Tiên tự nhiên đã bị giáo chủ thu trọn vào mắt, điều này khiến hắn không khỏi có chút kinh ngạc. Bởi vì nhìn từ phản ứng và lời nói của Giang Tiên, y dường như rất quen thuộc với quả trứng rồng này.
Không biết là mình đoán sai, hay là mình nghĩ nhiều, vì vậy hắn hỏi:
"Giang đạo hữu quen biết quả trứng này sao?"
Giang Tiên không trả lời mà hỏi ngược lại.
"Làm thế nào để ấp nở nó?"
Giáo chủ không đáp, mà lạnh lùng nói: "Đây coi như là chuyện thứ ba rồi chứ?"
Giang Tiên hậm hực hít hít cái mũi: "Vậy cứ coi là chuyện thứ ba đi."
Giáo chủ nhíu đôi mày mực, trong mắt như được phủ lên một tầng tro tàn. Liên quan đến trứng rồng, hắn trở nên cẩn trọng hơn, đồng thời cũng cứng rắn hơn rất nhiều.
Hắn chỉ thốt ra bốn chữ để bày tỏ thái độ của mình.
"Không thể tiết lộ."
Giang Tiên ngẩn ra, rõ ràng y không ngờ lão già trước mặt này lại đột ngột cứng rắn trở lại, hèn chi lại cảm thấy bản thân mình ổn áp rồi sao.
"Xem ra, vẫn phải đánh một trận nhỉ."
Giáo chủ sầm mặt, cười nhạt một tiếng.
"Ngươi thật sự quá đáng lắm rồi đấy, Giang Tiên. Đừng quên đây chính là địa bàn của Dạ Mạc, ngươi không thấy mình có chút được đằng chân lân đằng đầu sao?"
Giang Tiên không hề nhượng bộ, phản bác:
"Ngươi không thấy, mình có chút mặt dày vô sỉ lắm sao?"
Bầu không khí dường như lại trở nên căng thẳng hơn, không gian trong đại điện đè nén đến cực điểm. Cuộc đối đầu giữa hai vị cường giả đỉnh cao đang diễn ra một cách âm thầm ở một chiều không gian khác.
Mấy vị trưởng lão bên ngoài cửa tuy không rõ bên trong đã xảy ra chuyện gì, nhưng cuộc đối thoại của hai người thì họ nghe rất rõ ràng.
Từng người tức giận đến ngứa ngáy cả răng, ai nấy đều nghe ra được Giang Tiên, tức là tên thiếu niên kia, vẫn luôn ép người quá đáng, không ngừng khiêu khích ranh giới cuối cùng của Dạ Mạc.
Thế nhưng trong lòng họ lại vô cùng lo lắng.
Dù sao thì Giang Tiên tuy là lần đầu họ gặp mặt, nhưng những chiến tích về Giang Tiên thì bọn họ không phải lần đầu nghe thấy.
Không thể phủ nhận, Giang Tiên rất mạnh, truyền tụng một kiếm chém chết thánh nhân. Bây giờ hơn hai mươi tuổi trôi qua, thực lực của Giang Tiên rất có khả năng đã nâng lên một tầng cao mới.
Mà thực lực của giáo chủ nhà mình lại một chín một mười với Lâm Thiên ngày trước, nếu thật sự đánh nhau, bọn họ quả thực không có chút lòng tin nào.
Liệu giáo chủ có bị Giang Tiên miểu sát (giết trong chớp mắt) hay không.
Thế nhưng tranh chấp giữa hai vị đại lão này lại không phải thứ mà hạng người như họ có thể thay đổi được, đành đứng đợi ngoài cửa mà sốt ruột không thôi.
Nhưng mà.
Đúng lúc mọi người đang đứng ngồi không yên, đúng lúc bầu không khí bên trong sắp sửa bùng nổ, một đạo bóng người từ nơi bế quan tu luyện nào đó ngoài vách núi bỗng chớp nhoáng lao đến.
Trong chớp mắt đã đến nơi.
Vẫn là một bộ kỵ trang màu đen, mái tóc dài đen tuyền, chỉ có điều người này lại là một nữ nhân, một nữ nhân có nhan sắc khuynh quốc khuynh thành, mang theo sự dịu dàng tựa lửa.
Hoặc giống như một vị tinh linh bóng tối bước ra từ đêm đen.
Đôi tai hơi nhọn, đôi mắt to tròn, hàng lông mi dài, đôi môi mỏng, hoàn toàn khác biệt với những kẻ khác ở nơi này.
Nên là tiên trên trời, chứ không phải dung mạo trần gian.
Vừa nhìn thấy người này, các vị trưởng lão Dạ Mạc chấn động tâm thần trong giây lát, sau đó một tay nắm quyền đặt trước ngực, cúi đầu hành lễ.
"Tham kiến Thánh Nữ!!"
Nữ nhân thong thả bước đi, mỉm cười dịu dàng với mọi người, nụ cười đủ làm nghiêng ngả thành trì. Nàng không nói gì, nhưng quang mang trong mắt lại vượt vạn ngữ thiên ngôn.
Lướt qua đám đông, nàng tiến thẳng về phía trước. Cánh cửa đại điện nguy nga tự động mở ra, nàng sải bước đi thẳng vào trong, rồi khi nàng vừa bước vào, cánh cửa lại một lần nữa đóng sầm lại.
Đám đông trưởng lão lúc này mới bừng tỉnh, ngẩng đầu lên, sự hoang mang trong đáy mắt đã bị thay thế bằng sự hưng phấn và tự tin.
"Quá tốt rồi, Thánh Nữ cũng tới."
"Thánh Nữ tới rồi, Giang Tiên đừng hòng làm nổi sóng gió gì nữa."
Thánh Nữ là chỗ dựa và át chủ bài lớn nhất của Dạ Mạc, thực lực còn ở trên cả giáo chủ. Trong trận chiến diệt tông ngàn năm trước, Thánh Nữ chỉ dùng vỏn vẹn một canh giờ để chém chết một kẻ được xưng là đỉnh phong thánh nhân của phe địch.
Trong Dạ Mạc lưu truyền tin đồn, thực lực của Thánh Nữ sớm đã vượt qua thánh cảnh, phải là cảnh giới ngụy tiên.
Giang Tiên tuy trong truyền thuyết từng một kiếm chém chết thánh nhân, nhưng đối mặt với Thánh Nữ ở cảnh giới ngụy tiên, lại thêm giáo chủ trợ giúp, mà đây còn là địa bàn của Dạ Mạc.
Bọn họ không tin y còn có thể lật trời được nữa.
————
Cùng lúc đó.
Bên trong đại điện, sự xuất hiện của thiếu nữ tự nhiên cũng thu hút sự chú ý của Giang Tiên và giáo chủ. Cuộc tranh chấp và khiêu khích của hai người lúc này cũng tạm thời dừng lại, đồng loạt dời ánh mắt lên người mới tới.
Giang Tiên chỉ liếc mắt sang dùng khóe mắt nhìn một cái, liền có thể cảm nhận được khí tức phát ra từ đối phương, rất mạnh, vì vậy y khẽ nhíu mày.
Trong lòng thầm kinh ngạc.
Vậy mà lại là cảnh giới ngụy tiên.
Thế nào là cảnh giới ngụy tiên?
Chính là kẻ đã đặt một nửa chân vào cảnh giới thứ nhất của tiên đạo.
Dù rằng bản chất vẫn là thánh nhân, nhưng sức chiến đấu so với thánh nhân lại khác biệt một trời một vực.
Thảo nào Dạ Mạc lại dám kiêu ngạo phách lối như vậy, hóa ra trong cốc lại có một nhân vật tọa trấn thế này. Xem ra lúc nãy lão già kia chẳng qua chỉ đang kéo dài thời gian mà thôi.
Sự thật cũng đúng như Giang Tiên suy đoán. Khi thiếu nữ áo đen bước vào đại điện, vị giáo chủ từ nãy đến giờ vẫn giữ vẻ mặt kiềm chế bỗng không thèm che giấu nữa, trong khóe mắt lóe lên tia hàn quang, khóe môi vương nụ cười âm lãnh, mang theo vẻ cợt nhả nhìn chằm chằm Giang Tiên, ý tứ khiêu khích hiển lộ rõ mười mươi.
Bộ dạng kia giống như đang nói: Tiểu tử, ngươi tiêu đời rồi.
Thế nhưng Giang Tiên lại tỏ ra dửng dưng, chỉ nhún vai tỏ ý có chút khó giải quyết mà thôi.
"Giáo chủ đại nhân, trong nhà có khách quý tới sao không sớm báo cho nô gia biết chứ."
Giọng nói của thiếu nữ áo đen vang lên. V vốn là một nữ tử nhìn rất yêu mị, nay cất lời lại càng thêm phần ma mị cuốn hút, thấp thoáng mang theo cảm giác tê dại khiến người ta nghe xong chỉ muốn nhúc nhích lại gần, sự quyến rũ kéo max điểm.
Giáo chủ nhếch khóe môi, cười âm hiểm: "Bây giờ tới cũng có khác gì đâu, người có bỏ đi đâu."
Thiếu nữ áo đen đi đến bên cạnh Giang Tiên, hai tay chắp sau lưng, vòng quanh Giang Tiên một vòng, đôi mắt to tròn đánh giá Giang Tiên hết lần này đến lần khác, khóe môi cong lên mang theo nụ cười nhạt, vừa uốn éo tạo dáng vừa nói:
"Ngươi trông tuấn tú quá nhỉ, mày thanh mục tú, bá khí ngời ngời thế này, tên gì thế hở?"