Hôm sau.
Đến tận khi trời tờ mờ sáng, những thợ săn trong núi mới dám lấy hết can đảm, dựa theo ký ức tìm đến nơi mà thiên ngoại vật rơi xuống vào ngày hôm qua.
Nhưng lại trở về tay không.
Trước mắt họ chỉ là một khoảng đất trống bằng phẳng, không một cọng cỏ, không một gót lồi lõm, bao phủ bên trên chỉ là một lớp đất bùn mới mịn màng.
Vì thế mà vô cùng khó hiểu. Người trong núi vốn mê tín nên không ở lại lâu, chỉ cho rằng đây là do tiên nhân trên trời để lại, hoặc là thủ bút của các vị lão gia tiên gia trên núi cao.
Sự việc cứ thế mà trôi qua không đầu không cuối. Có lẽ trong những ngày tháng sau này, họ sẽ nhắc lại với những đứa trẻ mới sinh.
Rằng ở cái vùng núi này của chúng ta, thuở trước từng có một vật từ trên trời rơi xuống, rồi thì......
Một câu chuyện đượm màu truyền thuyết, từ đó sinh ra qua những lời truyền miệng.
Lại một ngày nữa.
Đêm.
Trời đen gió cả, Giang Tiên trở về Thiên Kiếm Tông, thẳng tiến đến tổ địa trên chủ phong. Nơi này cũng là nơi bế quan tĩnh tọa của ba vị lão tổ Thiên Kiếm Tông.
Chỉ là đêm nay.
Lại chẳng thấy bóng người, hẳn là đã ra ngoài và chưa trở lại.
Cách biệt hơn hai mươi năm, Giang Tiên tái thăm chốn cũ. Thiên Kiếm Tông nay sớm không còn là Thiên Kiếm Tông của thuở ban đầu, nhìn qua vào ban ngày, các đệ tử trong tông môn dường như còn đông hơn cả trước kia.
Hiển nhiên, sự diệt vong của thượng tông Thanh Huyền Môn không hề mang lại ảnh hưởng tiêu cực nào cho Thiên Kiếm Tông, ngược lại bọn họ còn vớt vát được không ít lợi ích từ đó.
Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, thời gian chẳng nói năng gì, nhưng tuế nguyệt lại mang theo những dấu vết.
Khi đêm đã về khuya hơn.
Ngoài Kiếm Các truyền đến động tĩnh, một lão giả bước vào trong điện, nhìn kỹ lại, bất ngờ chính là Lý Vân Lam.
Ban đầu Lý Vân Lam không hề phát hiện ra sự tồn tại của Giang Tiên, cứ thế nghênh ngang bước thẳng vào đại điện. Cho đến khoảnh khắc một cước bước chân vào trong điện.
Chân nguyên lưu chuyển, những ngọn nến xung quanh bắt đầu được thắp lên.
Từng ngọn tiếp nối từng ngọn, cho đến khi san sát dày đặc, toàn bộ đại điện từ chỗ tối đen như mực từ nãy giờ bỗng trở nên sáng trưng bất thường.
Mà Lý Vân Lam cũng ngay trong khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Giang Tiên.
Theo bản năng giật mình hoảng sợ, chân lùi về sau hai ba bước, trông như thể nhìn thấy ma.
"Người phương nào?"
Nhìn chằm chằm vào trong điện.
Giang Tiên đang lười biếng ngồi trên chủ vị, hơi nheo mắt, bất động. Ánh sáng lọt qua khe mắt rơi thẳng không lệch đi đâu được lên người Lý Vân Lam.
Chăm chú nhìn nàng ta.
Nhưng lại không nói lời nào.
Sau cơn sững sờ ngắn ngủi, Lý Vân Lam cũng đã nhìn rõ dung mạo của Giang Tiên. Khi định thần lại, sắc mặt từ sự căng thẳng và sững sờ ban đầu liền chuyển thành một chút chột dạ cùng một chút kinh ngạc.
Vừa vui mừng vì thiếu niên mà bọn họ vẫn luôn tìm kiếm lại chủ động quay về Thiên Kiếm Tông, lại vừa kinh ngạc không hiểu vì sao Giang Tiên bỗng dưng lại xuất hiện ở nơi này.
Thật phức tạp, mà cũng thật mâu thuẫn.
Đại não bắt đầu vận hành tốc độ cao, tâm tư nhanh chóng chuyển động, Lý Vân Lam nhìn chăm chú vào Giang Tiên, mỉm cười nói:
"Giang tiểu hữu, cuối cùng cậu cũng chịu xuất hiện rồi."
Giang Tiên nhè nhẹ nhướng mày, lạnh lùng lên tiếng:
"Ta trở về rồi, ngươi không sợ sao?"
Lý Vân Lam gượng giữ bình tĩnh: "Tự nhiên là không rồi. Sau khi cậu rời đi, chúng ta vẫn luôn tìm kiếm cậu. Hôm nay cậu về, ta đây mừng còn không kịp ấy chứ."
Giang Tiên cười lạnh một tiếng.
"Hừ —— Tìm ta? Chẳng qua đó chỉ là làm cho người đời xem mà thôi. Ngươi thực sự hy vọng ta trở về sao? Hay thực sự hy vọng ta ngồi lên cái ghế tông chủ kia?"
Đối mặt với chuỗi câu hỏi mang tính chất chất vấn của Giang Tiên, Lý Vân Lam chần chừ, trong mắt gợn sóng, chốc lát thế mà không biết phải đáp lời thế nào.
Nàng ta cũng không khỏi tự hỏi chính mình trong lòng: Giang Tiên trở về, bản thân mình thực sự vui mừng sao?
Nếu hắn trở về, quả thật giống như những gì nàng ta đã loan báo với bên ngoài, trực tiếp kế thừa vị trí tông chủ, nắm giữ Thiên Kiếm Tông, liệu nàng ta có vui không?
Câu trả lời là phủ định.
Giang Tiên nói không sai một điểm nào, tất cả mọi thứ đều chỉ là bề ngoài, làm cho người ngoài xem mà thôi.
Giang Tiên vô cùng cường đại, điểm này là không phải bàn cãi.
Nhưng Giang Tiên đồng thời cũng là kẻ kiêu ngạo bất kham, hơn nữa hắn lại mang thành kiến rất sâu với tông môn, bao gồm cả bản thân nàng ta lẫn sư đệ của mình.
Đây đều là những phiền phức nhìn thấy được, tự nhiên còn có cả những phiền phức không nhìn thấy nữa.
Cho nên sự trở về của Giang Tiên, đối với Thiên Kiếm Tông hiện tại mà nói tuyệt không phải là chuyện tốt. Trạng thái tốt nhất chính là duy trì nguyên trạng.
Giang Tiên vẫn cứ ẩn mình trong bóng tối, giữ vững sự thần bí, còn nàng ta thì có thể vừa mượn danh nghĩa của hắn, vừa nắm chặt Thiên Kiếm Tông trong tay, sau đó tiếp tục phát triển.....
Lý Vân Lam không muốn lừa gạt Giang Tiên, nhưng lại càng không muốn nói toẹt mọi chuyện ra ngoài ánh sáng, thế nên đành chọn cách im lặng.
Đương nhiên.
Lý Vân Lam cũng không cho rằng bản thân có thể lừa gạt được Giang Tiên.
Sự im lặng của đối phương đã đưa cho Giang Tiên câu trả lời, một câu trả lời nằm trong dự liệu. Giang Tiên cũng không hề nổi giận, dù sao đối với Thiên Kiếm Tông, xưa nay hắn chưa từng có chút hứng thú nào. Cái gọi là tông chủ, quyền lực, danh dự đối với hắn mà nói lại càng chẳng khác gì mây bay.
Chỉ là đứng dậy, chắp tay sau lưng thong thả bước đi, chậm rãi tiến lại gần Lý Vân Lam.
Bầu không khí bắt đầu trở nên áp lực và căng thẳng, Lý Vân Lam cũng bắt đầu có chút hoảng loạn.
Giang Tiên hờ hững nói: "Ta không có hứng thú chơi trò chơi con nít này với các ngươi. Ta đến chỉ vì một vấn đề, trả lời được, những lời đồn thổi mà ngươi tung ra trong giang hồ ta coi như chưa từng nghe thấy, chuyện cũ bỏ qua; bằng không....."
Lời chỉ nói ba phần, chừa lại bảy phần để đối phương tự suy ngẫm, muốn phỏng đoán hay phân tích thế nào tùy ý.
Thế nhưng uy áp thuộc về Giang Tiên lại khiến cho Lý Vân Lam gần như không thở nổi.
Nàng ta cũng không dám suy nghĩ lung tung hay tính toán điều gì khác.
Dù sao vị trước mắt này, chính là kẻ chỉ dùng một kiếm đã chém chết Thánh nhân đấy.
Cắn răng, cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh nhất có thể, nàng ta cất lời:
"Ngài hỏi đi."
Thấy Lý Vân Lam xem như thức thời, Giang Tiên nheo mắt lại, nói:
"Ngươi có biết Dạ Mạc không?"
"Dạ Mạc?" Lý Vân Lam nhỏ giọng lặp lại một câu, hồ nghi nhìn Giang Tiên, "Sao ngài lại đột nhiên hỏi chuyện này?"
Thấy phản ứng ấy của nàng ta, trong lòng Giang Tiên liền rõ ràng, đối phương chắc chắn biết điều gì đó, bèn có chút không vui nói:
"Đây không phải là chuyện ngươi nên hỏi, ngươi chỉ cần trả lời câu hỏi của ta là được."
Lý Vân Lam nhíu mày, vừa kiêng kị sự cường thế của Giang Tiên, đồng thời lại vừa may mắn vì mình có thể trả lời được câu hỏi này, cho dù những gì nàng ta biết không nhiều lắm.
Liền chậm rãi kể lại: "Dạ Mạc là một tổ chức, đúng như tên gọi của nó, là một tổ chức tự giấu mình trong đêm đen, rất ít khi lộ diện trước mặt thế nhân. Thế nhưng...."
Giọng Lý Vân Lam khựng lại, trầm xuống, mang theo vẻ ngưng trọng: "Dạ Mạc rất mạnh, hơn nữa cũng rất thần bí. Một ngàn năm trước từng ra tay một lần, chỉ dùng một đêm đã tiêu diệt một trong Thập đại tông môn của Phàm Châu thuở trước. Nghe đồn, bên trong ít nhất có hai vị Thánh nhân tọa trấn."
Lý Vân Lam đem tất cả những gì mình biết kể ra không sót chút nào, Giang Tiên nghe xong liền nhướng mày.
Một đêm tiêu diệt một tông môn, lại còn là cái tên có số má ở Phàm Châu.
Xem ra thực lực quả thực không tầm thường.
Phàm Châu rất lớn, tông môn rất nhiều, nhưng Thánh nhân hiển lộ trên bề mặt tính ra cũng chỉ có mười ba người mà thôi.
Sau khi Lâm Thiên chết, còn lại mười hai người.
Cho dù có tính cả những cao nhân ẩn cư ngoài thế gian, tối đa cũng chỉ khoảng hai mươi người.
Mà một cái Dạ Mạc cỏn con, thế mà lại có đến hai vị Thánh nhân tồn tại.
Thảo nào nữ nhân tối hôm qua lại cứng khí như vậy.
Quả thực có tư vốn để cứng khí.
Hơn nữa, đây cũng chỉ là một phân đà mà thôi, cường lực ở tổng bộ phỏng chừng còn khủng khiếp hơn nữa.
Giang Tiên mím môi, không vì lời nói của Lý Vân Lam mà tỏ ra nao núng, ngược lại còn nhìn đối phương, rất bình tĩnh nói:
"Chỉ cho ta một hướng đi đi."