Nắng ấm rải xuống, thế gian sáng rực.
Gió thu hiu hắt, hàn ý cuốn qua ngàn ngọn núi, nhân gian vốn dĩ đã đầy rẫy mâu thuẫn, cũng như thời khắc này, sáu người lơ lửng đứng trước mặt Long nữ.
Cảnh tượng này nhìn thế nào cũng thấy có chút lạc lõng.
Dù là xét về số lượng hay cảnh giới, đều đang nói cho tất cả mọi người biết rằng, không nên như thế, bọn họ càng không nên đứng ở nơi đó.
Bởi vì vị trí ấy vốn dĩ không thuộc về bọn họ.
Vô số ánh mắt dị dạng từ trước lẫn sau đổ dồn lên người bọn họ, thế nhưng bọn họ lại hoàn toàn chẳng thèm bận tâm.
Những tiếng ồn ào huyên náo kia, bọn họ càng xem như gió thoảng tai qua, cười nhạt cho qua chuyện.
Giang Tiên từng nói.
Gió lớn thổi đổ cây ngô đồng, tự có kẻ ngoài bàn chuyện dài ngắn.
Ta tự hoa nở, gió mát thiu thiu.
Lời đồn đại ngắn ngủi, dăm ba câu của người khác, là khen ngợi hay chế múa đi chăng nữa, thì cớ gì phải bận tâm.
Nói một cách tục tĩu đi, tất cả đều là rắm, không chỉ những lời nói ra là rắm, mà chính con người ta cũng chẳng khác gì một bãi rắm.
Long nữ dẫu cảnh giác, nội tâm vô cùng thận trọng, nhưng đối mặt trước trận tuyến, sắc mặt nàng ta lại tuyệt đối không hề lộ chút vẻ sợ sệt nào.
Nàng ta là hậu duệ chân long, vị vương tương lai của Man Hoang thiên hạ.
Nàng ta sinh ra đã là đỉnh núi cao chứ không phải dòng suối nhỏ.
Vạn vật trong thiên hạ từ trước đến nay chưa bao giờ dễ dàng lọt vào mắt xanh của nàng ta, đứng trên đỉnh chót vót của muôn ngọn núi nhìn vạn vật sinh linh, khác nào đứng trên vòm trời nhìn xuống lũ kiến hôi.
Cho dù khoảnh khắc vừa rồi, nàng ta từng có một thoáng thẫn thờ, sinh lòng sợ hãi, thế nhưng chỉ trong chớp mắt đã được gạt bỏ phẳng phiu.
Thậm chí trong lòng, nàng ta còn tự chế nhạo bản thân một trận.
Tự lẩm bẩm đầy giễu cợt: "Hừ— đúng là nực cười thật, ta đường đường lại đi cảm thấy sợ hãi chỉ vì vài tên tu sĩ nhân tộc ở cảnh giới Thiên Tiên cỏn con."
"Xem ra, con lạch già kia nói không sai, ta chung quy vẫn là bước chân vào hồng trần chưa sâu, tu vi chưa đủ mà!"
Nàng ta lắc đầu cười nhẹ, khôi phục lại vẻ cuồng ngạo thuở nào, ngẩng đầu bình thản nhìn sáu bóng người trước mặt, khi ánh mắt lướt qua từng người một lần nữa.
Nàng ta không còn hoảng loạn như trước, thế nhưng đánh giá dành cho mấy người này thì vẫn y như cũ.
Những kẻ này.
Đều là những thiên kiêu hiếm có trên nhân gian, tiền đồ tương lai vốn dĩ phải là vô lượng, đáng tiếc, cảnh giới hãy còn nông cạn.
Bọn họ lúc này, tuyệt đối không nên đứng ở ngay trước mặt mình.
Và bản thân nàng ta lại phải ra tay, trảm đi vài tên thiên kiêu này rồi.
Cuối cùng, nàng ta dời ánh mắt lên người thiếu niên mặc y phục đen kia, tuy rằng thiếu niên này có cảnh giới không phải là mạnh nhất, nhưng dù nhìn từ vị trí đứng hay ánh mắt và phản ứng của mấy người còn lại.
Thiếu niên này, rõ ràng chính là chỗ dựa tinh thần, là kẻ đầu sỏ của sáu người, hay nói một cách thông tục thì hắn chính là lão đại.
Cho nên.
Có mấy lời phải nói thẳng với hắn.
Khóe môi nàng ta cong lên, trong mắt ánh lên tia dữ tợn, chậm rãi mở miệng, giọng điệu đầy khinh bạc, dường như muốn dùng cách này để áp đảo đối thế của đối phương.
"Thiếu niên nhân loại, kẻ nào cho ngươi dũng khí để nói chuyện với ta lớn tiếng thế, ngươi không sợ ta xé nát tất cả các ngươi thành mảnh vụn sao?"
Nghe vậy.
Sắc mặt Giang Tiên vẫn bình thản như nước, không một gợn sóng, chắp tay đứng giữa trời cao, ánh mắt tựa như phủ một lớp tro tàn, sâu thẳm như biển lớn.
Diệp Khinh Linh không nhịn được phì cười một tiếng.
Chu Tước toét miệng, trong mắt tràn ngập vẻ đùa cợt.
Tiểu Hắc khoanh hai tay trước ngực, nhướng mày chậc lưỡi.
Đại Bạch nhìn nàng ta chẳng khác nào đang nhìn một kẻ ngốc.
Ngay cả Tiểu thụ linh, cũng không kìm được mà lắc đầu cười khẽ một tiếng.
Cảm giác ấy.
Giống như là, bọn họ vừa được nghe một câu trò hề lớn nhất trong đời.
Không chỉ ngạo mạn, mà còn tràn ngập tính khiêu khích cùng trêu chọc.
Rất khó để người ta không sinh lòng tức giận, cũng rất khó để giữ được bình tĩnh.
Thế nhưng Long nữ lại khác, nàng ta dẫu sao cũng chẳng phải kẻ tầm thường, cũng không phải thứ người phàm tục, chút tâm cảnh này vẫn có, chưa đến mức thực sự bị đối phương chọc giận đến mức mất đi lý trí.
Nàng ta chỉ bình thản nhìn ngược lại bọn họ, cũng đầy khiêu khích mà hỏi:
"Buổi cười lắm sao?"
Mọi người không nói gì.
"Đều câm hết rồi à?"
Sáu người vẫn im lặng.
Long nữ khẽ nhíu mày, đi thẳng vào vấn đề: "Ồ, vậy ý các ngươi là định sáu người cùng lên, đánh một mình ta sao?"
Giang Tiên lạnh lùng cười một tiếng, cuối cùng cũng đưa ra phản hồi, hắn giơ tay lên, chìa ra một ngón tay khẽ lắc lư trước ngực, ý tứ không cần cũng hiểu.
Long nữ nghiêng đầu, tiếp tục cợt nhả lên tiếng: "Thế tức là muốn đơn đấu với ta sao?"
Giang Tiên tiếp tục lắc ngón tay.
Long nữ có chút mơ hồ, nhưng lại cảm thấy vô cùng thú vị, hiếm hoi lắm mới có được sự kiên nhẫn, liền hỏi:
"Hơi bị thú vị đấy, nói nghe xem, rốt cuộc các ngươi muốn thế nào?"
Khóe môi Giang Tiên cong lên, mỉm cười nói: "Không phải đơn đấu, chúng ta muốn hội đồng."
Long nữ nhún vai, "Thế vẫn là đánh hội đồng chứ gì?"
Giang Tiên nhướng mày, thản nhiên đáp: "Cũng coi là thế đi~"
Long nữ phì cười thành tiếng, "Ha ha ha, thú vị, thú vị thật đấy, kẻ như ngươi quả nhiên rất thú vị, thiếu niên nhân loại, nói cho ta biết tên của ngươi đi?"
Giang Tiên bình thản nhìn nàng ta, nhẹ giọng đáp: "Không phải ngươi từng nói, kẻ chết không xứng được ghi nhớ tên sao?"
Long nữ cười lạnh: "Đúng là từng nói, nhưng ngươi có thể là ngoại lệ."
"Ồ, vậy sao?" Giang Tiên nói.
Long nữ cảm nhận được sát ý lướt qua trong ánh mắt Giang Tiên, trong tay áo vô thức siết chặt thanh kiếm đang giấu trong càn khôn tay áo, trấn định nói:
"Đương nhiên, để báo đáp, ta cũng có thể cho ngươi biết ta là ai, ngươi hãy nhớ cho kỹ, ta tên là....."
Đúng lúc nàng ta sắp sửa thốt ra tên của mình, Giang Tiên lại đột ngột động thủ.
Lướt qua để lại một đạo tàn ảnh, tựa như mũi tên rời cung, trong chớp nhoáng đã áp sát Long nữ.
Âm thanh của Long nữ đột ngột ngưng bặt, đồng tử co rút lại, thầm khen một câu quá nhanh, thanh kiếm trong tay liền tuốt vỏ, muốn nghênh chiến.
Trường kiếm nằm ngang trước ngực.
Cùng lúc đó, thiếu niên chụm hai ngón tay làm kiếm, đằng đằng sát khí lao tới.
Khoảnh khắc tiếp xúc với mũi kiếm.
Trường kiếm trong tay Long nữ vỡ nát tức thì, nói gãy là gãy, nàng ta thậm chí còn chưa kịp phản ứng, đã hóa thành hai đoạn.
Thế nhưng mũi kiếm vỡ nát mà thế công chẳng giảm, kiếm chỉ của thiếu niên đồng thời đâm thủng chiếc cổ trắng ngần ấy.
Long nữ nắm thanh kiếm gãy, đồng tử co rút lại kịch liệt như đang động đất, trân trân nhìn thiếu niên chỉ đang cách mình trong gang tấc chẳng khác nào nhìn thấy quỷ.
Toàn thân giống như ngay lập tức rơi tõm vào một vực sâu vạn trượng.
Cái chết bao trùm lồng ngực.
Nàng ta cúi thấp mi mắt, liếc nhìn vùng cổ của mình, hai ngón tay của thiếu niên đã khoét thủng nơi đó rồi.
Hơn nữa.
Toàn bộ cơ thể của nàng ta, đã không còn do mình kiểm soát nữa, cho dù đại não có phát ra mệnh lệnh, thân thể cũng hoàn toàn bặt vô âm tín.
Đúng vậy.
Đối phương dùng hai ngón tay, đã giết chết nàng ta.
Nàng ta đã chết.
Cho dù nàng ta thấy hoang đường biết bao, cho dù nàng ta căn bản chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Lúc hấp hối, nàng ta dùng bàn tay còn lại, cố chấp túm chặt vạt áo của Giang Tiên, dùng hết toàn bộ sức lực, đứt quãng thốt lên:
"Ngươi--rốt cuộc--là ai?"
Giang Tiên ghé sát bên tai nàng ta, giễu cợt: "Ngươi không cần phải biết, giống như ta cũng chẳng buồn muốn biết ngươi tên gì vậy."
Đại não Long nữ sớm đã trống rỗng, sinh cơ đang trôi đi với tốc độ cực nhanh.
Mà điều duy nhất nàng ta có thể làm, lại chỉ là sự bất lực đến cùng cực.
"Vì--sao---lại----thế----"
Giang Tiên cười nhạt một tiếng, "Làm gì có nhiều chữ vì sao thế."
Dứt lời, hắn không quên bổ sung thêm một câu.
"Phải rồi, suýt quên nói cho ngươi biết, cái gọi là đánh hội đồng mà ta nói không phải là sáu người chúng ta đánh một mình ngươi, mà là....."
Trong lúc nói, Giang Tiên chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía xa xa doanh trại liên kết ngàn dặm, nửa bầu trời đen nghịt kia, toét miệng, đầy vẻ âm hiểm tàn độc nói:
"Sáu người chúng ta, quét sạch tất cả các ngươi."
Long nữ nhìn sâu vào đôi mắt của Giang Tiên, lắng nghe những lời ấy, vào khoảnh khắc này, nàng ta dường như nhìn thấy một vị thần chết, một con ác ma đến từ địa ngục.
Trong giờ phút hấp hối, nàng ta cuối cùng cũng biết thế nào là sự khủngếp thật sự.
Quá đáng sợ.
Cả thế giới, dường như đều bị bao trùm trong làn sương mù đẫm máu.