Hạp Bình Phàm chỉ cần liếc mắt là nhận ra thanh kiếm này bất phàm. Nếu Hạ Trì Trì nắm giữ nó, phần thắng nhất định sẽ tăng mạnh.
Việc này liên quan đến vận mệnh tranh đấu của nhân tộc, lại là sư điểu nhà mình, rường cột tương lai của Kiếm Môn. Dù đứng ở góc độ công hay tư, hắn tự nhiên đều không muốn Hạ Trì Trì xảy ra chuyện.
Cho nên.
Hắn không hỏi nguyên nhân của kiếm tiên, càng không làm ra vẻ khách sáo chối từ.
Chỉ nói một câu cảm ơn.
— Tiểu tiên sinh đã nói vậy, vậy thì ta không khách sáo nữa, tạ ơn tiểu tiên sinh thay cho sư điểu nhà ta.
Giang Tiên mỉm cười đáp lại.
— Đi đi~
Hạp Bình Phàm cung kính tiếp lấy Thanh Sơn Kiếm, hai tay nâng niu, cúi người hành lễ rồi mới lui xuống.
Vội vã chạy về hướng Cao Thành.
Động tác vội vàng, nhưng trong lòng lại vô cùng vui mừng.
Trên đỉnh núi.
Mấy kẻ nhìn như cười mà không phải cười, khóe mày cũng giấu đi sự vui mừng.
Chu Tước cool ngầu nói: — Vẫn nói là mặc kệ, thế mà cứ phải đợi thời điểm quan trọng mới xuất hiện, chậc chậc, lão đại, ngươi thành thật khai đi, có phải ngươi đã để mắt đến Hạ cô nương nhà người ta rồi không?
Đối mặt với lời trêu chọc của Chu Tước, còn chưa để Giang Tiên đáp lời, Tiểu Hắc đã nhảy cẫng lên, khinh bỉ nói:
— Ngươi hiểu cái quái gì, đại ca ta là cái loại người thấy sắc nổi ý lên sao? Đơn giản là ngứa mắt cái tên gọi là Bạch Vũ kia thôi, rảnh rỗi không chuyện làm đi nhuộm tóc trắng, tưởng mình ngầu lắm chứ gì, chẳng ra cái thá gì cả~
Đại Bạch và Tiểu Lục ôm bụng cười lớn.
— Hahaha, Tiểu Hắc tỷ, có khả năng nào người ta là tóc trắng bẩm sinh không hả, ha ha!
— Mặc kệ, ta chính là ngứa mắt hắn, ánh mắt cứ láo liên, buồn nôn muốn chết~ Tiểu Hắc tiếp tục chê bai.
Chu Tước ngượng ngùng sờ mũi, hiếm khi không phản bác hay cãi nhau với Tiểu Hắc.
Giang Tiên lắc đầu cười, thản nhiên nói: — Nghĩ đi đâu vậy, đơn giản là nha đầu nhà ta không muốn con bé thua cuộc mà thôi~
Diệp Khinh Linh nghe vậy liền chớp chớp đôi mắt to tròn, không né tránh cũng chẳng thẹn thùng, ngược lại vô cùng đường hoàng nhìn nam nhân tuấn tú là kiếm tiên, cảm động nói:
— Oa, thư sinh, ngươi đối với ta tốt quá đi!
Giang Tiên nhướng mày.
— Giờ muội mới biết à?
Mắt Diệp Khinh Linh cong cong, ngọt ngào đáp: — Muội vẫn luôn biết mà, thư sinh nhà ta là tốt nhất trên đời, hì hì.
Lượng "cẩu lương" ập đến bất ngờ, tạt thẳng vào mặt bốn người.
Biểu cảm của mấy kẻ đó phải gọi là đặc sắc vô cùng, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, tiếng "hít hà" vang lên liên miên.
— Hừ~ chịu không nổi nữa rồi.
Nhưng may là mấy ngày nay, những bãi "cẩu lương" không đầu không đuôi thế này Giang Tiên và Diệp Khinh Linh phát ra không chỉ một lần, bọn họ ăn cũng không phải lần đầu, ít nhiều gì cũng đã có khả năng miễn dịch.
Đặc biệt là Tiểu Hắc và Đại Bạch.
Chuyện này đã thành quen.
Dù sao thì từ rất lâu trước kia, bọn họ đã biết chuyện giữa đại ca nhà mình và cô nương này, cũng hiểu rõ tâm tư của đại ca.
Trong tiềm thức, bọn họ sớm đã coi Diệp Khinh Linh là đại tẩu rồi.
Giang Tiên lười biếng tựa lưng vào ghế trúc, phong đạm vân khinh nói thêm một câu.
— Hơn nữa, các ngươi không thấy nếu có thêm chút hồi hộp, mọi thứ sẽ trở nên thú vị hơn sao?
Đối với điểm này.
Mấy người còn lại bày tỏ sự đồng tình sâu sắc.
Đúng vậy.
Có thêm chút hồi hộp mới đặc sắc, tốt nhất là đánh tỷ số bốn đều, rồi bọn họ mới xuất hiện, sau đó đấu thêm một trận hiệp phụ.
Cuối cùng bọn họ sẽ lội ngược dòng phản sát.
Cứ nghĩ đến thôi đã thấy thú vị rồi.
Chu Tước tán thưởng: — Hèn chi ngươi có thể làm đại ca.
P/s: Lâu lâu lười dịch nên dùng AI hỗ trợ một chút, văn phong giữ nguyên nhé.
Tiểu Hắc cười trộm: — Đại ca mãi là đại ca, tâm cơ thật đấy.
* * *
Mặt khác.
Hạp Bình Phàm đến đầu thành, hướng về phía xa cất tiếng gọi lớn.
— Hạ sư điểu!
Hạ Trì Trì đang đối giằng co liền ngoảnh đầu nhìn lại.
— Đón kiếm!
Thanh Sơn tựa như rồng, nhanh như sao xẹt, lao thẳng về phía Hạ Trì Trì.
Hạ Trì Trì ngơ ngác nắm lấy thanh trường kiếm, vẻ mặt ngơ ngác nhìn sư thúc nhà mình.
Hạp Bình Phàm chỉ tay về ngọn núi cao phía sau thành.
Hạ Trì Trì chợt hiểu ra, đồng thời đưa mắt nhìn về phía ngọn núi non xa xa, biết đây là kiếm tiên mượn kiếm cho mình, trong lòng dâng lên chút cảm động.
Cúi đầu nhìn thanh kiếm trong tay, siết chặt lấy nó, nàng có thể cảm nhận được thanh kiếm này hoàn toàn tâm linh tương thông với mình.
Thanh kiếm này tuyệt đối bất phàm.
Đúng là một thanh kiếm hiếm có.
Nắm giữ thanh kiếm này trong tay, không biết vì lý do gì, tâm trạng vốn đang thấp thỏm bất an lúc trước bỗng dần bình tĩnh trở lại.
Lúc này Hạ Trì Trì tràn đầy tự tin, một thứ trực giác mạnh mẽ lấp đầy lồng ngực.
Trong đầu thậm chí còn có một giọng nói đang lặp đi lặp lại.
— Hạ Trì Trì, muội có thể thắng, nhất định sẽ thắng.
Kiếm của kiếm tiên, xưa nay từng chém qua cả thần tiên.
Hạ Trì Trì nhớ lại ngàn năm trước, tại vùng Bắc Nguyên kia, khi Giang Tiên một mình chấp sáu người bọn họ, bọn họ từng hỏi kiếm tiên vì sao không rút kiếm.
Khi đó kiếm tiên chỉ nói một câu.
Kiếm của ta dùng để giết người, chứ không phải dùng để đánh nhau.
Bây giờ.
Nắm giữ thanh kiếm của kiếm tiên, Hạ Trì Trì hiểu rằng, ý của Giang Tiên là bảo nàng hãy dùng chính thanh kiếm trong tay để giết kẻ đối diện!
Mũi kiếm hoành ngang bên sườn, nàng chậm rãi ngẩng đầu, lạnh lùng chằm chằm nhìn nam nhân yểu điệu trước mặt, cất lời:
— Bắt đầu được chưa?
Bạch Vũ rõ ràng cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Hạ Trì Trì, không khỏi ngẩn người ra một chút, đôi mắt nheo lại hẹp hơn trước.
Hắn nhìn chằm chằm thanh kiếm trong tay Hạ Trì Trì, nhìn hết lần này đến lần khác.
Chỉ là một thanh kiếm.
Nhưng Hạ Trì Trì trước và sau khi có nó lại như biến thành một con người khác. Lúc trước tuy mạnh miệng nhưng ánh mắt lại hoảng loạn, hắn có thể cảm nhận được đối phương khi đối mặt với mình hẳn là rất căng thẳng.
Nhưng hiện tại, Hạ Trì Trì sau khi nắm kiếm trong tay, sát khí trong đôi mắt sục sôi, tràn đầy tự tin.
Cứ như thể, nàng thật sự có thể thắng được hắn vậy.
Điều đó khiến hắn có chút khó hiểu, nhưng hắn vẫn buông lời châm chọc:
— Chỉ là một thanh kiếm thôi, ngươi thật sự nghĩ có thể thắng được ta sao?
— Không thử sao mà biết!
Bạch Vũ hít sâu một hơi, giãn hàng mày, ngẩng cao cằm, vươn tay dõng dạc nói:
— Thiên Hoang, Bạch Vũ.
Mũi kiếm Hạ Trì Trì chỉ thẳng về phía trước, cũng đáp:
— Kiếm Môn, Hạ Trì Trì!
Trong mắt Bạch Vũ vẫn mang theo sự cợt nhả, ngón tay ngoắc ngoắc: — Đến đây~
Hạ Trì Trì lịch sự nói một câu.
— Xin chỉ giáo!
Ngay sau đó, dưới sự chứng kiến của vô số người và yêu tộc, nàng chủ động xuất kiếm, lao lên giao chiến.
Hai người lập tức quấn lấy nhau, chiến thành một đoàn.
Kiếm ảnh đao quang.
Chỉ nghe tiếng gió rít gào, nhưng lại chẳng thấy rõ thân hình của hai người đâu.
Tốc độ của cả hai đều cực kỳ nhanh, nhanh đến mức khiến người ta hoàn toàn không nhìn rõ.
Trận chiến thứ hai bắt đầu, sự huyên náo và tiếng hò hét ban nãy dần bị tiếng gầm rú vang dội trong chiến trường nuốt chửng.
Trái tim của cả hai bên đều đã treo lên tận cổ họng.
Dù không nhìn rõ, bọn họ vẫn trừng trừng dán mắt vào trung tâm chiến trường.
Nhìn hai kẻ đó, đánh từ giữa không trung xuống mặt đất, lại đánh lên tận vòm trời, từng ngọn núi bị đánh cho nát vụn, bị giày vò hết lần này đến lần khác, lặp đi lặp lại cảnh va chạm.
Mây trên trời cũng bị khuấy nát, rồi lại bị luồng khí lãng bốc lên càn quét sạch sẽ không còn một mảnh.
Chiến kỳ của đôi bên phần phật trong gió, phát ra những tiếng đập lốp bốp.
Trên đỉnh núi, Giang Tiên - kẻ cho mượn kiếm - lúc này lại đang nhắm mắt dưỡng thần, vô cùng nhàn nhã. Cứ như thể mọi chuyện đã sớm được định đoạt từ trước, việc xem hay không xem vốn dĩ cũng chẳng khác gì nhau.
Khi mấy kẻ kia hỏi hắn có thực sự bình tĩnh được thế không, hắn chỉ thản nhiên đáp một câu.
Chỉ là một con tiểu yêu mà thôi, không cần Hạ Trì Trì ra tay, bản thân Thanh Sơn Kiếm cũng có thể chém chết hắn, có gì mà phải lo lắng chứ.
Trên thực tế.
Những gì Giang Tiên nói hoàn toàn chính xác, một ý niệm của Thanh Sơn cũng chính là ý niệm của hắn, muốn giết một tên Thiên Tiên cảnh cỏn con.
Hắn thậm chí còn chẳng cần dùng đến một niệm.
Chỉ là.
Giang Tiên vẫn hy vọng Hạ Trì Trì có thể dựa vào mũi kiếm của Thanh Sơn, tự mình thắng được trận đấu này mà thôi.
Chỉ thế mà thôi.
— Đánh đi, đánh đi, đánh cho ra trò vào!