Chương 206: Đại Bạch, Tiểu Hắc gặp tương lai tẩu tử
Thế là.
Dưới sự dỗ dành lừa gạt của Diệp Khinh Linh, sự phối hợp ăn ý của Chu Tước, cùng sự ngầm đồng ý của Giang Tiên.
Tiểu thụ linh đã có một cái tên vô cùng bá khí.
Tiểu Lục.
Thụ linh là Tiểu Lục, Chu Tước là Tiểu Hồng.
Đích thị là "yêu nhất màu lục nhạt, màu đỏ thắm", Giang Tiên chỉ muốn nói, tuyệt cú mèo.
Cũng coi như miễn cưỡng có chút hô ứng đi, dù sao các thi nhân chốn nhân gian cũng thích dùng đỏ lục để tôn lên cảnh sắc tâm cảnh.
Ví dụ như.
Chuối tiêu đỏ, anh đào xanh.
Diệp Khinh Linh cũng có thể chơi một câu.
Chim non đỏ, cây non xanh.
Không tồi.
Suy xét kỹ lại, hình như còn khá khẩm hơn cái tên Đại Bạch với Tiểu Hắc của mình một chút.
Nhưng mà.
Nếu nhìn dưới góc độ của người ngoài, thì cũng bình thường, kẻ tám lạng người nửa cân.
Ước chừng còn phải thầm nghĩ, hai kẻ rõ ràng dài đẹp như thế, sao lại đúng lúc đều là những kẻ vô năng trong khoản đặt tên cơ chứ.
Thực ra Giang Tiên cũng hơi lo lắng một chút, hắn đang nghĩ, nếu sau này bản thân và Diệp Khinh Linh sinh một đứa bé, thì phải tính sao đây?
Đành phải cầu nguyện ngàn vạn lần đừng là tóc vàng nhé.
Đương nhiên, cái này thì kéo hơi xa rồi.
Đám người từ sâu trong rừng hoa hòe đi ra, tự nhiên là cười nói vui vẻ, ồn ào náo nhiệt, đặc biệt là từ khi tiểu thụ linh có tên, Chu Tước vốn luôn nhìn tiểu thụ linh ngứa mắt nay cũng hiếm hoi thay đổi thái độ ngày thường, trở nên cực kỳ nhiệt tình.
Từng tiếng Tiểu Lục gọi kia mới thân thiết làm sao, chẳng mấy chốc, đã bắt đầu xưng huynh gọi đệ rồi.
Tiểu thụ linh nghĩ nghĩ như thế, hình như cái tên này cũng không đến nỗi tệ lắm, quả thực vẫn ổn.
Diệp Khinh Linh quả thật có chút bản lĩnh, bảo sao nàng lại có thể làm học trò duy nhất của Tôn thượng.
Ngoài rừng hoa hòe.
Trên bệ đá lớn, Tiểu Hắc đội mây che mặt và Đại Bạch giữa trán có ấn ký kiếm vàng đang ngóng trông mong mỏi, canh giữ ngoài núi.
Sốt ruột chờ đợi.
Đột nhiên.
Đại Bạch rống lên một tiếng, " Tiểu Hắc, mau nhìn kìa, ra rồi, ra rồi."
Tiểu Hắc trong lòng thầm vui mừng, long mâu tràn ngập ý cười, nhưng lại ngoài ra vẻ trấn định, móc móc lỗ tai, cực kỳ thiếu kiên nhẫn oán trách:
"Biết rồi, biết rồi, ta nhìn thấy, không mù, làm cái vẻ ngạc nhiên làm gì."
Đại Bạch tự nhiên chẳng thèm để ý, dù sao bị Tiểu Hắc mỉa mai cũng không phải lần đầu, sớm đã quen thành thói quen, hoàn toàn miễn dịch.
Nó tiếp tục nói: "Ngươi mau nhìn xem, ai là tẩu tử thế, chậc chậc, còn có cả con chim nữa, con chim này to thật, một nồi e là hầm không hết, nhìn còn ra dáng thần khí, đoán chừng không đơn giản đâu."
Lần đầu nhìn thấy đại hồng chim, tuy chỉ là liếc từ xa, nhưng cảm giác của Tiểu Hắc và Đại Bạch lại hoàn toàn khác biệt.
Hơi chấn động.
Cùng là yêu thú, nàng có thể cảm nhận rõ ràng, sức mạnh huyết mạch của đối phương còn mạnh hơn cả mình.
Bản thể của Tiểu Hắc là hắc long, cũng là một con thú, trong tiềm thức của nó có lưu giữ một số thông tin về loài thú.
Dựa vào ngoại hình và vương bá chi khí cường đại của con chim này mà phân tích một phen.
Nó đưa ra một kết luận, một kết luận khiến tâm thần nó run sợ.
Rất lớn mật.
Nhưng lại là sự thật.
Con chim đỏ trước mắt này thế mà lại là Chu Tước.
Một trong Tứ linh của trời đất, Ngũ hành chủ hỏa, thần Tinh tú phương Nam.
Sự tồn tại độc nhất vô nhị, cao hơn phân nhánh chân long của nó không biết bao nhiêu cấp bậc.
Sinh ra đã mang hai danh hiệu đệ nhất thiên hạ.
Hỏa thú đệ nhất thiên hạ.
Cũng là mãnh cầm đệ nhất thiên hạ.
Nó nằm mơ cũng không ngờ tới, đại ca nhà mình đi đến trấn nhỏ một chuyến, thế mà lại lừa được một con Chu Tước về, tên này, quả thực không thể ngưu bức hơn.
Nuốt một ngụm nước bọt, Tiểu Hắc nhỏ giọng kinh hô: "Úi chà chà, đại ca đúng là ác liệt thật."
"Hả, ý gì thế?" Đại Bạch khó hiểu.
Tiểu Hắc lười giải thích, tiện miệng qua loa: "Nói với ngươi cũng không rõ, xem phần ngươi đi."
Đại Bạch khinh bỉ nhìn Tiểu Hắc một cái, cũng lười so đo, tiếp tục ngước nhìn, cái miệng lải nhải không ngừng nghỉ.
"Này, ngươi nhìn tiểu tử kia xem, cá tính ghê cơ, thế mà lại là tóc xanh, rất thời thượng, nhưng mà ta nhìn gã này không giống người lắm đâu, đừng bảo là một tên yêu tinh đấy nhé."
Đại Bạch tự lẩm bẩm một mình.
Tiểu Hắc ngược lại nheo mắt lại, tập trung tầm nhìn vào thiếu nữ duy nhất kia, cười gian xảo:
"Ta thấy ấy, cô nương kia mới chính là yêu tinh chính hiệu đấy."
Đại Bạch thâm trầm nhìn Tiểu Hắc một cái, rồi lại nhìn về phía trước, nghĩ nghĩ, rất đồng tình gật đầu:
"Ừm, không sai, vóc dáng đúng là ngưu bức thật."
Lời ra gây sốc, Tiểu Hắc giật mình, quay lại nhìn Đại Bạch, "Hả?"
Đại Bạch liếc xéo Tiểu Hắc một cái, bĩu môi nói: "Nhìn ta làm gì?"
Tiểu Hắc nghẹn họng một lúc, giơ ngón cái lên, khen ngợi: "Từ ngữ ngươi dùng để hình dung kìa, tuyệt cú mèo."
Đại Bạch toét miệng, lộ ra hàm răng trắng phau, đắc ý nói:
"Đương nhiên, sách đại ca bảo ta đọc, không phải đọc vô ích đâu."
Tiểu Hắc trợn trắng mắt, đúng là cái loại cho chút nắng là chói chang, cho chút hoa tươi là tràn lan mà, tuyệt không chịu được khen.
Nhưng mà.
Lần này, Tiểu Hắc lại phá lệ không đáp trả, đả kích Đại Bạch một trận.
Mà là vô cùng hứng thú đánh giá cô nương kia.
Hỏi hai đứa nó dùng ngón chân cũng có thể đoán ra, cô nương này chắc chắn chính là cô nương mà đại ca từng nhắc tới.
Là một vị đại kiếm tiên.
Cũng là một đại mỹ nhân.
Rất tốt.
Gần như hoàn hảo, ít nhất là không chệch đi là mấy so với những gì Giang Tiên đã kể.
Mấy năm nay, lỗ tai chúng nó nghe đến mức sắp mọc kén luôn rồi.
Nhớ câu nói cửa miệng của đại ca chính là, cô nương kia quả thực rất đẹp.
Hôm nay vừa thấy, tuy chỉ là liếc từ xa, nhưng không thể chối cãi, cô nương này thực sự rất đẹp.
Trăm nghe không bằng một thấy, ít nhất phân tích đơn thuần từ ngoại hình mà nói, dù là Tiểu Hắc hay Đại Bạch, đều không hề thất vọng.
Đại Bạch cảm thấy.
Cô nương này mông to, nhất định có thể sinh cho đại ca một đứa con trai mập mạp, sau này lớn lên mình có thể dẫn tiểu tử đó luyện kiếm, luyện cho thật tốt.
Cho nên nó rất hài lòng, càng nhìn càng thấy hài lòng.
Tiểu Hắc cảm thấy.
Đỉnh núi của cô nương này thật sự rất hùng vĩ, sóng cuồn cuộn, ít nhất thì bản thân nó cũng phải tự hổ thẹn, cho dù nó tự nhận ngực mình không nhỏ.
Sau này con của đại ca nhất định sẽ được bú no nê, nó cảm thấy, tìm vợ thì phải tìm người ngực to, dù sao khổ gì thì khổ chứ không thể khổ con cái được.
Cho nên nó rất hài lòng, càng nhìn càng hoan hỉ.
Suy nghĩ của hai đứa tuy có hơi thô kệch, không có tu dưỡng gì cho cam, nhưng những gì nói ra quả thực là sự thật.
Dù sao thì.
Dù là Đại Bạch hay Tiểu Hắc, từ nhỏ đều do một tay Giang Tiên nuôi lớn, tính cách hai đứa khác nhau, suy nghĩ khác nhau, chỗ nào cũng khác.
Ngay cả kiếm pháp, một đứa luyện khoái kiếm, một đứa luyện trọng kiếm.
Nhưng mà.
Hai đứa chúng nó lại có chung một ước mơ, đó chính là nhìn thấy đại ca cưới vợ sinh con.
Cưới vợ không quan trọng, quan trọng là sinh con, rồi chúng nó có thể giúp đại ca chăm con, đó là chuyện chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến hai đứa cười thành tiếng rồi.
Cho nên.
Chúng nó nhìn thấy Diệp Khinh Linh xong, mới nảy sinh ra những suy nghĩ như vậy.
Tuy nhiên.
Hồng nhan xưa nay thường hồng nhan họa thủy, theo việc Diệp Khinh Linh và những người khác dần tiến lại gần, chúng nó nhìn cũng ngày càng rõ hơn.
Nhưng chân mày cũng dần nhíu chặt lại.
Mặt tựa đào hoa, mày tựa mi dài.
Da trắng tựa tuyết, eo liễu uốn éo.
Tiếng cười tựa mật ong.
Nụ cười mỉm rạng rỡ, sơn hà lu mờ, theo lời của Đại Bạch thì cô nương này dài thực sự quá ngưu bức.
Cho nên chúng nó có hơi chột dạ, mặc dù đại ca nhà mình cũng không kém cạnh, thế nào cũng coi như trai tài gái sắc, nhưng mà——
Cảm giác này rất khó diễn tả.
Tiểu Hắc hỏi: "Chậc chậc, Đại Bạch, ngươi thấy đại ca nhà mình có kìm chế nổi không?"
Đại Bạch nhíu mày, nghiêm nghị nói:
"Khó nói lắm!"