Gió bắc tựa đao, cuộn lên ngàn đống tuyết.
Giang Tiên đứng trên đỉnh núi, sừng sững không động đậy. Trước mắt, sáu đạo trường hồng xẹt qua bầu trời, chẳng mấy chốc đã xuất hiện trước mặt Kiếm Tiên.
Họ giẫm lên hư không, vây quanh ngọn núi nhỏ ấy, mang theo tư thế cao cao tại hạ nhìn xuống thiếu niên.
Sự giễu cợt trong mắt còn vượt hơn cả gió tuyết nơi này.
Sáu vị tiểu thần tiên.
Bảy đại tông môn, ngoại trừ người của Kiếm Tông ra, sáu nhà còn lại đều đã đến, ngay cả tiểu thần tiên của Dược Vương Cụt cũng hiếm hoi xuất hiện.
Bị cuốn vào trận phân tranh này.
Hôm nay.
Giang Tiên muốn ở nơi này, dùng máu của thần tiên để rửa sạch thanh trường kiếm, mượn mạng của bọn họ để đổi lấy sự thanh tịnh trong vòng sáu mươi năm.
Mà sáu vị thần tiên, lại muốn cho Giang Tiên biết thế nào là kính sợ, cũng muốn cho Giang Tiên biết, mảnh thiên hạ này.
Rốt cuộc là ai làm chủ.
Bọn họ cứ thế giằng co, không một ai mở miệng trước, thế giới chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió.
Thế nhưng trên bầu trời đã gợn lên những lớp sóng lăn tăn như mặt nước, đó là uy thế tựa thương hải nhất lật (một giọt nước trong biển lớn) của tiên nhân chi lực.
Thần niệm vừa động, không gian liền có thể hỗn loạn. Đã là thần tiên, tự nhiên phải dùng pháp môn của thần tiên.
Sơn vũ dục lai phong mãn lâu, hắc vân áp thành thành dục tồi. (Mưa gió sắp đến mây đầy lầu, mây đen áp thành thành muốn đổ.)
Bầu không khí cực kỳ áp bách, kiếm rút nỏ giương.
Khí thế khủng bố còn mãnh liệt hơn gió, nhanh hơn điện, tùy ý tung hoành khắp hơn trăm dặm.
Trăm dặm tuyết sơn, chim lạnh hoảng sợ rời khỏi rừng, ngay cả những con thú đang chìm trong giấc ngủ đông cũng tỉnh giấc trước thời hạn, lần lượt trốn chạy xa...
Chạy trốn cực kỳ nhanh, tựa như đang chạy đua với thần chết.
Uy thế của thần tiên xông thẳng lên mây xanh, ngay cả những đám mây lững lờ ngày đông cũng phải né tránh phong mang của nó, thế nhưng duy chỉ có thiếu niên kia là sắc mặt không đổi.
Đột ngột nhìn về phía trước.
Đợi.
Y đang đợi.
Đợi những con thú kia chạy xa hơn chút nữa.
Trong sáu vị tiên nhân.
Tiểu thần tiên của Binh gia, đương kim chưởng môn Chân Vũ Sơn lên tiếng:
"Giang Tiên, ngươi bây giờ cúi đầu, vẫn còn kịp. Bọn ta niệm tình ngươi tuổi trẻ, chỉ cần ngươi thành tâm nhận lỗi, chuyện ngày hôm nay coi như bỏ qua."
Giang Tiên nheo mắt không nói.
Vị tiên nhân lùn kia cười lạnh: "Hừ... Ngươi nhìn đi, tên nhãi này đúng là cuồng thật đấy. Ta thấy, đừng nói nhảm nữa, trực tiếp ra tay đi, để ta dạy dỗ thật tốt cho tiểu tử này, bằng không nó sẽ không biết trời cao đất dày là gì."
Hai vị tiểu thần tiên bên cạnh đang xoa tay hâm mộ, rõ ràng đề nghị này rất hợp ý hai người.
Lúc bấy giờ.
Lão nhân mặc áo trắng trong viện, cũng là viện trưởng đương nhiệm của Hạo Nhiên Thư Viện, lại thầm đau lòng nói:
"Giang Tiên, theo lý mà nói, ngươi lấy được lá phong ở Thiên Thư Thư Trai, trong vòng sáu mươi năm này, ngươi chính là tiểu tiên sinh của Chân Linh Bí Cảnh."
"Chiếu theo quy củ của lão tiên sinh, trong sáu mươi năm này, chúng ta không thể ra tay với ngươi."
"Nói ra thì, bọn ta đều nên nói với ngươi một tiếng chúc mừng."
Nửa đoạn đầu nói nghe cực kỳ đường hoàng, những điều nên nói hay không nên nói đều đã nói hết, thế nhưng lời vừa đến đây lại hơi dừng lại một chút, vị viện trưởng Hạo Nhiên Thư Viện này cũng thay đổi hoàn toàn vẻ mặt từ bi hiền hòa ban nãy.
Rất nghiêm túc giáo huấn rằng:
"Thế nhưng, sau khi gặp ngươi, lão phu cảm thấy, quy củ này vẫn phải sửa lại một chút."
Giang Tiên chỉ cảm thấy buồn cười, quy củ truyền từ ngàn vạn năm trước mà ngươi nói sửa là sửa được sao, da mặt quả thực dày thật đấy, y đoán không sai chút nào.
Bản thân mình là một kẻ không quyền không thế, bỗng dưng xuất hiện lại cướp đi khí vận sáu mươi năm của Chân Linh Bí Cảnh.
Người của thất tông làm sao có thể ngồi yên mặc kệ chứ?
Nhất định sẽ ra tay.
Hoặc ngoài mặt, hoặc trong tối.
Rồi theo bản tính của bọn chúng, còn sẽ tìm một lý do vô cùng đường hoàng, tự phong cho mình sự chính nghĩa.
Đi giáo huấn kẻ khác.
Quả nhiên mình đoán không sai, đấy thôi, còn chưa đánh mà lý do đã tìm sẵn rồi.
Mang theo lòng hiếu kỳ, Giang Tiên thật sự muốn xem xem, bọn chúng có thể trơ trẽn đến mức độ nào, lại sẽ thốt ra những đạo lý gì.
Cười hỏi: "Ồ, ngươi muốn sửa quy củ, lý do đâu?"
Lão già áo trắng phun ra bốn chữ.
"Đức bất phối vị." (Đức mỏng tài hèn, không xứng với vị trí.)
Giang Tiên nghiêng đầu, ánh mắt kiểu "ai cũng hiểu".
Lão già áo trắng hoàn toàn không thèm để ý, tự mình nói tiếp:
"Ngươi coi trời bằng vung, bất kính với trưởng bối, ngươi vốn không hề quen biết với bọn ta, vừa gặp mặt đã nói lời ác ý, còn ăn nói xằng bậy, buông lời sinh tử."
"Đối với bọn ta còn như thế, nếu đổi lại là người bình thường, ngươi sẽ đối xử ra sao?"
"Một kẻ như ngươi, nếu thực sự làm tiểu tiên sinh đó, chỉ sợ trong sáu mươi năm này, toàn bộ trẻ con trong trấn đều sẽ bị ngươi hại chết."
"Cho nên, vì tiểu trấn, cũng vì vận thế sáu mươi năm sau của Tiên Châu không bị vấy bẩn, vị tiên sinh này tuyệt đối không thể để ngươi làm."
"Đương nhiên, giống như lời của Lý huynh ban nãy, nếu ngươi bây giờ cúi đầu nhận sai, đồng thời bằng lòng giao ra Ô Đồng Diệp, chuyện ngày hôm nay, đến đây là hết."
Giang Tiên nghe xong, lắc đầu cười nhẹ, thấp giọng lẩm bẩm: "Nói tới nói lui, vẫn là muốn Ô Đồng Diệp cơ chứ gì."
"Ngươi nói gì?"
Giang Tiên nhìn thẳng vào lão già áo trắng, cách không đối diện, chế giễu nói: "Ta nói, loại người như ngươi cũng xứng..."
Lông mày dài của lão già áo trắng hạ xuống, không nói một lời, thế nhưng nắm đấm giấu trong ống tay áo sớm đã siết chặt lại.
Vị hòa thượng duy nhất trong sáu người tiếp lời, làm vẻ ra điều đạo mạo:
"A Di Đà Phật, khổ hải vô nhai, quay đầu là bờ. Giang Tiên thí tửu, buông đồ đao xuống, đừng có gây thêm rắc rối nữa, Phật gia tự sẽ độ ngươi."
Giang Tiên cảm nhận được chim chóc xung quanh đã chạy ra khỏi phạm vi mình khoanh vùng, lập tức trở nên mất kiên nhẫn.
Cực kỳ bất kính và khinh miệt nói:
"Lằng nhằng."
"Ra tay đi, hôm nay ta ngược lại muốn xem thử, là con trọc đầu nhà ngươi siêu độ cho ta, hay là ta tiễn các ngươi lên trời."
Dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên Giang Tiên thốt ra những lời cuồng ngôn, sáu người tin rằng, đây cũng sẽ không phải là lần cuối cùng.
Tuy nhiên.
Đã nói đến nước này rồi, bọn họ không ngại biến lần này thành lần cuối cùng.
Đối mặt với sự khiêu khích của Giang Tiên, bọn họ bắt đầu xoa tay hâm mộ, vô cùng hào hứng, miệng không quên quát mắng:
"Mê sảng không đổi, đáng phải tru di."
"Nói nhảm với hắn làm gì, ra tay đi."
"Nói thật, đã lâu lắm rồi không đánh nhau."
"Mấy vị, ai lên trước?"
"Ta lên."
"Hay là để lão phu."
Bọn họ bắt đầu tranh cãi, cuộc tranh cãi mang tính hình thức, mưu cầu dùng cách này để làm rối loạn tâm cảnh của Giang Tiên.
Rồi sau đó một chiêu chế địch.
"Thiếu niên, cơ hội đã cho ngươi rồi, nếu ngươi vẫn chấp mê bất ngộ, vậy thì đừng trách chúng ta."
Giang Tiên nhếch khóe miệng, mỉm cười nói: "Hừ... Phải nói thế nào nhỉ, ta đã bắt đầu mong chờ rồi đấy. Nào, để ta xem xem trong bụng các ngươi rốt cuộc chứa thứ gì, mà có thể phóng ra cái rắm thối thế chứ."
Một vị thần tiên thở dài, cố ra vẻ thâm trầm nói:
"Đường đường là Địa Tiên cảnh, nói năng lại thô tục thế này, nghĩ chắc là đến sách thánh hiền cũng chưa đọc được mấy cuốn đi, viện trưởng nói rất đúng, kẻ như ngươi thực sự không xứng làm tiên sinh đó."
Đối với những lời giáo huấn và nhảm nhí vô nghĩa của đối phương, Giang Tiên không lọt tai một chữ nào.
Xoa xoa chóp mũi, tốt bụng nhắc nhở: "Các ngươi rốt cuộc có muốn ra tay không, không ra tay, vậy thì ta ra tay trước đấy nhé?"
Lập tức rước lấy bốn năm tiếng cười lớn, có kẻ nhếch khóe miệng, đáy mắt mang theo ý cười nhạt, có kẻ nhe hàm răng trắng, đầy vẻ giễu cợt.
Lại có kẻ.
Nhịn không được, sảng khoái cười lớn.
Bọn họ kiêng kỵ Giang Tiên là thật, nhưng chỉ kiêng kỵ sự tồn tại đứng sau Giang Tiên, chứ không phải bản thân Giang Tiên ngay trước mắt này.
Dù sao đi nữa.
Một vị Địa Tiên cảnh, từ khi nào lại có thể khiến cho kẻ ở Thần Tiên cảnh cảm thấy sợ hãi và áp bách chứ?
Nếu không phải đệ tử của mình trở về nói năng huyền hoặc đến vậy, bọn họ càng không thèm nói nhảm với Giang Tiên đến tận bây giờ.
Thế nhưng.
Bây giờ đã phải đánh, vậy thì tự nhiên bọn họ nắm chắc phần thắng trong tay.
Bên ta sáu vị thần tiên, ngươi chỉ có vỏn vẹn một người, lấy gì mà thắng.
Cho dù sau lưng ngươi có chỗ dựa, chẳng lẽ bọn chúng ta lại không có sao, Tam giáo tổ sư bày rành rành ra đó.
Sợ gì ngươi chứ.
Lần lượt cất lời chế giễu châm chọc:
"Nào thiếu niên, để bọn ta nhìn cho kỹ xem, ngươi rốt cuộc có bản lĩnh lớn cỡ nào mà dám kiêu ngạo thế này."
"Ha ha, đúng vậy, cũng để lão phu mở mang tầm mắt."
"Hừ hừ, nói khiến lão phu cũng hơi sợ rồi đấy, ha ha ha."
Giang Tiên cười lạnh một tiếng, giễu cợt nhìn chằm chằm bảy người, nói:
"Đây là các ngươi tự nói đấy nhé, vậy thì ta không khách khí đâu."