Dưới vòm trời, trên đại địa, chỉ thấy một tòa thành treo lơ lửng giữa một đường chân trời, tựa như thần nhân vung bút vẽ nên.
Thành lớn vô biên, rộng nghìn dặm mỗi bên, sừng sững như một bức tường không bờ bến chia thế giới thành hai nửa.
Bên trong Tiên Thành.
Núi non trùng điệp, mây khói mờ ảo, giữa non xanh nước biếc, thỉnh thoảng có huyền điểu bay song song cùng mây trôi, tràn đầy sức sống.
Bên ngoài Tiên Thành.
Sa mạc vàng kéo dài tận chân trời, gió thổi hiu hắt tiêu điều, cát vàng cuồn cuộn, xương trắng dày đặc ngập lối, gươm giáo vùi lấp, tử khí âm u.
Tiên Thành cao không dưới trăm trượng, nơi cao nhất thậm chí lơ lửng trên tầng mây.
Nó đứng sừng sững ở nơi này, chia thế giới thành hai phần hoàn toàn biệt lập, chỉ cần quay đầu nhìn lại, liền có thể cảm nhận được hai phong cảnh hoàn toàn trái ngược...
Về phần Tiên Thành.
Giang Tiểu Hắc và Giang Đại Bạch từng nghe qua không ít, tất cả đều xuất phát từ miệng đại ca.
Đại ca đã không dưới một lần nói rằng, Tiên Thành rất cao, cũng rất lớn.
Bây giờ tận mắt nhìn thấy, quả nhiên đúng là như vậy.
Đứng trên một đỉnh núi, phóng tầm mắt nhìn về phía cổ thành, bọn chúng dường như đã hiểu rõ câu nói mà đại ca từng nhắc tới.
Bên kia thành là Man Hoang không thể bước qua, bên này thành là cố hương không thể trở về, ngẫm lại quả thực mang theo vài phần ý vị đó.
Cuồng phong gầm thét, mạnh mẽ và sắc bén, đập vào Tiên Thành phát ra tiếng ù ù trầm đục, dẫu cách rất xa cũng có thể nghe thấy tiếng gió vang dội.
Trên đầu thành, cờ chiến phần phật tung bay, giáp sĩ thủ thành tuần tra tấp nập.
Hôm nay.
Vẫn tĩnh lặng như thường, không hề có chiến sự.
Trên đỉnh núi.
Giang Tiên mang theo Tiểu Hắc và Đại Bạch ngồi bệt xuống đất, đắm mình trong cơn gió lộng, ngắm nhìn tòa thành kia, thong thả uống rượu.
Từng ngụm, từng ngụm một.
Đôi mày của thiếu niên mặc áo đen nhuốm vẻ sầu muộn đậm đặc.
Từ sự chấn động ban đầu cho đến cảm giác mới lạ sau đó, rồi cuối cùng dần trở nên bình đạm, Tiểu Hắc và Đại Bạch đối với tòa thành này đã không còn mấy hứng thú.
Bọn chúng chỉ tùy tiện trò chuyện vài câu không đầu không cuối.
Giang Tiểu Hắc cất lời hỏi: "Lão Giang, bên kia chính là Man Hoang sao?"
Giang Tiên một tay cầm bầu rượu đặt trên đầu gối, một tay chống ra phía sau, hờ hững đáp: "Đúng vậy, bên đó chính là Man Hoang."
Giang Tiểu Hắc bĩu môi, "Ta thấy toàn là sa mạc, bọn họ sống sót kiểu gì nhỉ, chậc chậc..."
Giang Đại Bạch vắt thanh trọng kiếm ngang qua hai đầu gối, tay nghịch một cành cây không biết tiện tay bẻ từ đâu, ngắt một chiếc lá khô rồi ném xuống vực sâu, cười nói:
"Tiểu muội, cái này thì muội không hiểu rồi, nơi đó gọi là Man Hoang, đã là Man Hoang thì sao lại không phải là sa mạc chứ?"
Đôi mắt to tròn của Tiểu Hắc đảo một vòng, hiếm hoi lắm mới tỏ vẻ đồng tình:
"Ừm, nói như vậy thì hình như cũng có lý hửm."
"..."
Lắng nghe những lời ngụy biện của hai kẻ này, khóe miệng Giang Tiên khẽ nhếch lên, nụ cười nhàn nhạt ẩn hiện trong nỗi sầu muộn, hòa lẫn thêm chút đắng cay.
Y điềm đạm cất lời: "Đó là vì các ngươi nhìn chưa đủ xa..."
"Ý gì vậy?" Cả hai ngơ ngác, rõ ràng bọn chúng không hiểu tại sao bỗng nhiên Giang Tiên lại thốt ra một câu như thế.
Giang Tiên ngửa cổ uống một ngụm rượu mạnh, chỉ tay về phía xa, thong thả nói:
"Man Hoang sở dĩ gọi là Man Hoang, không phải vì sinh linh nơi đó dã man hay môi trường hoang vắng, mà đơn giản chỉ vì nó tên là Man Hoang, nên chúng ta gọi nó là Man Hoang mà thôi."
Tiểu Hắc và Đại Bạch ngẩn người ra một chút, chợt quay đầu sang nhìn vị Kiếm Tiên bên cạnh.
Câu nói vừa rồi quả thực rất khó hiểu.
Nếu không nghe kỹ, e rằng thật sự sẽ bị làm cho hồ đồ.
Giọng nói của Giang Tiên vẫn tiếp tục vang lên: "Hơn nữa, nơi đó và nơi này vốn chẳng có gì khác biệt, nơi đó cũng có núi, có nước, bầu trời cũng màu xanh, mây cũng màu trắng, chỉ cần bước qua vùng sa mạc này, các ngươi khắc sẽ nhìn thấy..."
Cả hai vô thức gật đầu, ra điều thâm trầm suy ngẫm, trong lòng dâng lên cảm giác như vừa ngộ ra điều gì đó lớn lao.
"Cho nên, đại ca, huynh từng đến Man Hoang rồi à?" Đại Bạch hỏi.
Giang Tiên không cần suy nghĩ, lắc đầu đáp: "Chưa từng."
"Thế sao đại ca biết rõ thế?"
Giang Tiên lại nhớp một ngụm rượu cũ, mỉm cười:
"Nghe người ta nói."
"Ớ!"
Cả hai có hơi cạn lời, chỉ cảm thấy đại ca thật biết cách qua loa cho qua chuyện.
Giang Tiểu Hắc thuận theo lời đó bắt đầu lầm bầm phàn nàn:
"Lão Giang, huynh cứ việc lừa gạt ta với Đại Bạch đi, bản thân huynh còn chưa từng đặt chân đến đó, sao lại biết nơi đó có núi có nước... Chậc chậc, nói dối không biết ngượng mồm."
Giang Đại Bạch ngậm chặt miệng, lúc thì nhìn Giang Tiên, lúc lại liếc sang Tiểu Hắc, thầm nghĩ tiểu muội đúng là gan lớn bằng trời, dám trực tiếp đối chất với đại ca luôn.
Thế nhưng.
Nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, những gì Tiểu Hắc nói vốn không phải là không có lý, thế nên hắn ta âm thầm đồng tình.
Giang Tiên cũng không tức giận, vẫn giữ vẻ mặt phong đạm vân khinh đáp: "Vậy thì ta chịu, dẫu sao người ta nói thế nào thì ta kể lại thế ấy."
Giang Tiên quả thực chưa từng tới đó.
Dẫu sao đó cũng chính là Man Hoang, y thật sự chỉ nghe người khác kể lại mà thôi.
Tiểu Hắc lườm một cái, ra chiều như đã đoán trước được câu trả lời này từ lâu:
"Nghe người ta nói, nghe người ta nói, lại là nghe người ta nói! Lão Giang, huynh đừng có nghe người khác nói gì cũng tin răm rắp như thế, dễ bị lừa lắm đấy, biết chưa."
Con nhóc mang giọng điệu ra điều bề trên, hệt như đang dạy đời Giang Tiên.
Giang Tiên chỉ cười mỉm, tiếp tục uống rượu, không hề giải thích.
Thật thật giả giả, giả giả thật thật.
Thế giới vốn dĩ là như vậy, lời Tiểu Hắc nói không phải không có lý, chỉ là kẻ đã nói cho y nghe lại đến từ Man Hoang.
Đó là một con yêu thú.
Cho nên Giang Tiên tin, bởi vì đó là sự thật.
Tuy nhiên.
Giang Tiên không thể nào nói cho hai kẻ này biết rằng, bản thân từng ở lại Tiên Thành này suốt một ngàn năm, nghe một con yêu thú ở Man Hoang kể lại cho nghe được.
Cũng không phải đây là bí mật tày trời gì, hay hai người bọn chúng không đáng để y tin tưởng.
Chỉ là.
Có những chuyện, đem ra giải thích thực sự quá mức rắc rối.
Thấy Giang Tiên không có phản ứng gì thêm ngoài việc tiếp tục uống rượu say sưa, Tiểu Hắc thức thời chủ động sang chuyện khác, vị đại ca này của nó vốn dĩ tính tình luôn là thế.
Từ khi quen biết cho đến tận bây giờ, nói năng lúc nào cũng mang theo vẻ thần bí khó lường.
Còn tính cách ư?
Lạnh lùng và đạm mạc.
Ừm.
Phải nói thế nào nhỉ?
Mặc dù cả nó và Đại Bạch đều đã đạt cảnh giới Tiên Nhân, nhưng so với đại ca, đại ca trông ngược lại càng giống tiên nhân thật sự hơn.
Đạm bạc danh lợi, ngao du cõi ngoài, không màng tính toán với thế tục.
Tâm tính vô cùng phóng khoáng.
Nhìn thấu vạn vật.
Cảm thấy vô cùng nhàm chán, con nhóc dùng một viên đá nhỏ vẽ những vòng tròn dưới đất.
"Lão Giang, chúng ta không đến Giang Nam nữa à?"
"Đi."
"Thế chừng nào mới xuất phát, chán chết đi được..."
Giang Tiên ngước nhìn bầu trời, thấy mặt trời đã ngả về tây, thong thả đáp:
"Không vội, đợi thêm chút nữa, mặt trời sắp lặn rồi, lát nữa sẽ được ngắm hoàng hôn."
Tiểu Hắc ngẩng đầu, đưa tay áng chừng khoảng cách rồi tính nhẩm thời gian trong đầu, lầm bầm: "Hoàng hôn thì có gì đẹp chứ."
Giang Tiên cười nhẹ, mang theo hàm ý sâu xa: "Khác chứ, hoàng hôn ở nơi này, đẹp đến mức đặc biệt."
"Thật hay giả đấy." Tiểu Hắc nửa tin nửa ngờ.
Đại Bạch bên cạnh lên tiếng: "Thôi nào tiểu muội, đã đến thì phải an phận thủ thường, muội đừng lúc nào cũng nóng vội như thế, phải trầm ổn một chút chứ."
Tiểu Hắc lập tức chuyển hướng mũi giáo sang Đại Bạch, kiêu ngạo đáp: "Cần muội quản chắc..."
"Huynh xem, có bao giờ muội chịu nói chuyện đàng hoàng đâu chứ."
"Đồ ba hoa chích choè —"
Hai đứa nhỏ ngày nào cũng đấu khẩu, những tiếng cãi vã ồn ào đều hòa tan vào trong gió.
Giang Tiên hơi nheo mắt lại, tận hưởng khoảng thời gian yên bình hiếm hoi này.
Bọn chúng đã quen với những cuộc cãi vã.
Và Giang Tiên cũng đã quen với việc lắng nghe tiếng chúng tranh cãi.