Nửa đầu thì Giang Tiên nghe hiểu.
Nhưng nửa sau thì Giang Tiên nghe lại có chút mơ hồ.
Bởi vì có chút nhát gan, cho nên mới sống sót.
Có ý gì?
Chẳng lẽ bỏ sót cái gì sao......
Nhìn thiếu niên có chút thẫn thờ, giọng nói của lão nhân gia lại vang lên, chắc là do uống rượu, hào hứng quả nhiên tăng vọt.
Thế nhưng nói đi nói lại.
Lại vẫn không nói đến trọng điểm, vòng vo tam quốc một đống, giảng một nùi, chẳng qua cũng chỉ là chuyện xảy ra từ rất lâu trước kia.
Bởi vì những chuyện đó, dẫn đến việc mảnh đại lục này không còn lão thần tiên, lại càng không có cảnh giới Tiên Đế, chỉ thế mà thôi.
Đương nhiên.
Cũng nói một chút về lý do vì sao bọn họ có thể sống sót, không chỉ có mình ông ta, mà còn có tam giáo tổ sư, cùng một số người khác mà Giang Tiên không biết.
Chỉ là.
Ông ta thảm hơn một chút, bị kẹt lại ở vùng Đông Hải này, ông ta nói mình không ra được.
Giang Tiên tỏ vẻ đồng tình.
Cảm thấy lão nhân gia tuy lợi hại, nhưng lại chẳng có chút tự do nào.
Lão nhân gia lại cười xòa không bận tâm, hỏi Giang Tiên: "Ngươi có phải cảm thấy, ta đáng thương hơn đám lão gia hỏa kia không?"
Giang Tiên không phủ nhận, đưa tay sờ chóp mũi, thẳng thắn đáp: "Tiền bối là lão thần tiên, bản sự lớn lao, lại bị giam cầm trong vùng biển này, giống như đại bàng gãy cánh rơi xuống đáy giếng, dẫu không phải ếch ngồi đáy giếng, thì cũng chỉ có thể đứng trong giếng mà nhìn khoảng trời hẹp thôi."
Lão thần tiên vuốt râu, đôi mắt nheo lại một nửa, chỉ cảm thấy cách ví von của Giang Tiên vô cùng thú vị, cười nói:
"Tiểu tử ngươi, không hổ là người đọc sách, nói năng hết câu này đến câu khác, có chút thú vị đấy."
Giang Tiên cúi đầu không đáp lời.
Lão thần tiên quay sang nhìn bầu trời, phong đạm vân khinh nói: "Ngươi cảm thấy biển này là một cái giếng, cho nên ta không có tự do, không bằng những lão gia hỏa ở bên ngoài, thế nhưng ngươi sao biết được, bầu trời rộng lớn nhường này, há chẳng phải cũng là một cái giếng hay sao? Vạn vật chúng sinh này, bao gồm cả ngươi, lại há chẳng phải là ếch ngồi đáy giếng, không nhìn thấy trời cao đất rộng kia chứ?"
Lông mày Giang Tiên khẽ nhíu lại, tâm tư trầm ngâm.
Giọng lão thần tiên vẫn tiếp tục vang lên.
"Tính cho cùng, người trong thiên hạ này đều là những kẻ đáng thương mà thôi, bọn họ chưa chắc đã tự tại hơn ta là bao."
Giang Tiên nhíu mày, đăm đăm nhìn lão thần tiên, những lời này của ông ta, hắn rất khó không đồng tình.
Đúng vậy.
Thế giới này há chẳng phải là một nhà lao lớn, sống trong cái thời buổi này, ai mà chẳng là kẻ đáng thương.
Ai có thể được thân bất do kỷ.
Kiếp trước Giang Tiên trở thành tiểu thần tiên, một ý niệm có thể chôn vùi cả một giới vĩnh hằng, nhưng thì sao chứ?
Hắn thực sự có được tự do không?
Đương nhiên là không.
Hắn không biết thế giới bên ngoài rốt cuộc lớn bao nhiêu, rộng bao nhiêu, cuối cùng hắn vẫn chẳng thể đạt được thứ mình muốn, cũng chẳng giữ được người mình dối lòng quan tâm.
Người trên đời, ai cũng có chấp niệm, thế nào là chấp niệm?
Yêu mà không được, cầu mà không được, buông bỏ không đành, mất đi không cam lòng……
Chỉ cần trong lòng có chấp niệm, liền sẽ có tiếc nuối ư?
Đều là lữ khách đau khổ chốn hồng trần, hà cớ phải cười nhạo ai là kẻ đáng thương.
Giang Tiên há chẳng phải cũng là một kẻ đáng thương, lại cần gì phải đi đồng tình với vị lão thần tiên trước mắt này chứ.
Hắn khẽ chắp tay vái chào, nhạt giọng nói: "Lời dạy của tiền bối, vãn bối xin ghi nhớ."
Lão thần tiên nheo mắt cười tủm tỉm, nhìn thiếu niên với ánh mắt ngày càng thêm phần tán thưởng, ngửa cổ uống cạn bầu rượu trong tay.
Nào ngờ rượu trong bầu đã cạn sạch, dốc nửa ngày chỉ còn nhỏ ra nửa giọt, lão lắc lắc bầu, chậc lưỡi: "Chậc chậc, hết rồi."
Tiện tay ném một cái, ném bình rượu về phía thiếu niên: "Trả ngươi."
Giang Tiên dùng một tay vững vàng bắt lấy, hỏi: "Vãn bối nơi này vẫn còn, tiền bối có muốn uống nữa không?"
Lão thần tiên lấy tẩu thuốc giắt bên gối ra, ngậm vào miệng, lắc đầu, giọng nói ú ớ không rõ:
"Đủ rồi đủ rồi, nếm thử mùi vị là được, đằng nào thì uống thế nào cũng chẳng say."
Ý niệm khẽ động.
Chỉ thấy sợi thuốc trong tẩu bốc lên làn khói xanh, lão nhân gia hít sâu một hơi, trong lúc nhả khói nuốt mây thì nhắm mắt dưỡng thần, trông mới tiêu dao làm sao.
"Thân này ở giữa đất trời như chiếc thuyền cô độc, chốn giang sơn nào mà chẳng tự do, lão phu thấy Đông Hải này rất tốt, thanh tịnh....."
Giang Tiên lặng lẽ thu bình rượu lại, trầm mặc không nói, nhưng lại gật đầu như có điều suy nghĩ, xem như tỏ ý đồng tình.
Lão nhân gia nhìn sâu vào Giang Tiên một cái, khó hiểu cất lời:
"Những chuyện nhiều hơn thì quả thật lão phu không thể nói với ngươi, nhưng nếu ngươi cũng muốn trở thành lão thần tiên, cứ cắm cổ đi thẳng về phía trước là được."
"Ừm?" Giang Tiên khẽ giật mình.
Lão nhân gia ngẩng đầu nhìn trời, thản nhiên nói: "Cổ nhân có câu, trên trời có Bạch Ngọc Kinh, mười hai lầu năm thành."
"Trường sinh tìm nơi đâu, tự khắc tìm trên trời, con đường tu hành, kiếm đạo cũng được, nho đạo cũng thôi, hoặc giả là đan tu, trận tu...... suy cho cùng, thứ mưu cầu chẳng phải là trường sinh hay sao."
"Đại đạo năm mươi, thiên diễn bốn mươi chín, bớt đi một, khuyết đi một, nói đi nói lại, chính là đạo trường sinh, đường trường sinh, bước về phía trước, cứ đi mãi, chỉ cần có thể sống, ngươi tổng sẽ đạt được thứ mình muốn."
"Cứ tiến về phía trước, còn lại giao hết cho ý trời là được....."
Những lời lão thần tiên nói nghe có vẻ mơ hồ, nước đôi, ngẫm kỹ lại cũng chẳng giảng ra đầu cua nheo nanh gì cụ thể.
Thế nhưng, ý trong lời nói của lão thần tiên, Giang Tiên đã nghe hiểu, cũng đã thông suốt.
Muốn trở thành lão thần tiên, thì phải tiến lên, không ngừng bước đi.
Cũng giống như ở Phàm Châu.
Chỉ có Thánh nhân.
Muốn thành tiên, liền bước vào Thiên Địa Huyền Hoàng, Vũ Trụ Hồng Hoang Bát Châu.
Ở Bát Châu thì chỉ có Địa Tiên.
Muốn trở thành Thiên Tiên, Tiểu Thần Tiên, thì phải vượt biển, đi đến Tiên Châu.
Tiên Châu không thể thành Tiên Đế, vậy thì tự nhiên lại phải đổi một nơi khác.....
Đạo lý đều thông suốt cả.
Mà nơi trên Tiên Châu nằm ở đâu?
Có người nói ở trên trời, thế nhưng chẳng có con đường nào dẫn đến đó.
Lại có người nói ở bên kia bờ Man Hoang, cũng đồng thời chẳng có lối đi.
Nhưng trong mắt Giang Tiên, có vẻ vế sau thực tế hơn một chút, dẫu sao bầu trời cũng là một sự tồn tại hư vô mờ mịt.
Thế nhưng.
Man Hoang vẫn luôn nằm ở ngoài Tiên Thành kia kìa.
Nó không chạy đi đâu được.
Chỉ cần đi tới, nó liền ở đó, còn về phần không có đường, vậy thì chỉ có thể tự mình giẫm đạp ra một con đường mà thôi.
Trên thế gian vốn dĩ không có đường, người ta đi mãi thành ra đường mà thôi.
Giang Tiên thay Nhân Tộc đánh trận đầu tiên cũng chưa chắc là không được.
Mặc dù.
Ý nghĩ này điên rồ biết bao.
Gió biển thổi hiu hắt, ánh mắt Giang Tiên trầm đọng, đăm đăm nhìn về phía xa xăm của biển cả, thì thầm: "Xem ra, chuyến Man Hoang này buộc phải đi một lần rồi...."
Khóe môi lão thần tiên vô thức cong lên, phác họa ra một nụ cười thấu hiểu đầy buông thả, trong mắt cũng đồng thời lóe lên một tia ranh mãnh.
Hiển nhiên.
Giang Tiên đã hiểu được ý của mình, là một kẻ thông minh, ông rất thích giao du với người thông minh, có thể bớt đi rất nhiều phiền phức.
Cũng chẳng cần phải nói toạc mọi chuyện ra ngoài mặt.
Thế nhưng lão vẫn không đúng lúc mà hắt cho thiếu niên một gáo nước lạnh, đả kích nói:
"Man Hoang, thế giới đó còn lớn hơn cả Vĩnh Hằng, còn gập ghềnh hiểm trở gấp ngàn lần con đường lát nữa các ngươi phải đi, nghe đồn cho đến tận bây giờ, vẫn chưa có ai đi thông nổi."
"Nơi đó có vô số đại yêu, trong đó không thiếu những kẻ sánh ngang với Tiên đạo lục cảnh, ngươi thực sự dám đi sao?"
Giang Tiên liếc xéo lão thần tiên một cái, sau đó lại nhìn về phía xa xăm, trong mắt như đang bùng lên một ngọn lửa.
Nó ngạo mạn và cuồng dã cất lời:
"Yêu có thể đi, ta tự nhiên cũng có thể đi....."
Lão nhân gia vô cùng hài lòng với câu trả lời này, ngửa cổ cười sảng khoái:
"Thú vị, có chút thú vị, ha ha ha!"
Tiếng cười từ mũi thuyền lan tận đuôi thuyền, đánh thức Đại Bạch và Tiểu Hắc, cả hai ngơ ngác nhìn lên mũi thuyền, nhìn hai kẻ đang trò chuyện tâm đắc với nhau, biểu cảm kia mới gọi là đầy ẩn ý.
Tiểu Hắc nuốt khan một ngụm nước bọt: "Lão Giang từ bao giờ mà lại nói nhiều thế nhỉ?"
Đại Bạch hớn hở nói: "Tri kỷ gặp nhau ngàn chén chưa đủ, phỏng chừng là gặp được tri kỷ rồi đấy."
Tiểu Hắc trợn trắng mắt.
"Cắt... có cùng tuổi tác gì đâu, chẳng lẽ còn là bạn vong niên chắc?"
Đại Bạch gật đầu đồng tình: "Cũng có khả năng."